Cách một đám đông, hai người bốn mắt nhìn nhau, toàn thân Sử Hàn căng cứng không dám động đậy, như bị sét đánh ngang tai.
Ôn Tư nhìn anh chằm chằm mấy giây, rồi cầm ly rượu tɾong tay lên, từ xa nâng về phía anh làm động tác cụng ly.
Cụng ly từ xa xong, Ôn Tư ngửa đầu uống cạn ly rượu tɾong tay.
Hầu Phương không rõ tình hình, lẩm bẩm nói nhỏ "Anh Hàn, người đàn ông kia có phải đang mời rượu em không?"
Bàn tay Sử Hàn buông thõng bên người bất giác run run "Không biết."
Hầu Phương nói "Hình... hình như là vậy."
Sử Hàn "Chưa chắc."
Hầu Phương "Anh ta vẫn đang nhìn em chằm chằm."
Sử Hàn "Hầu Phương."
Dứt lời, Sử Hàn quay đầu nhìn Hầu Phương.
Ai mà ngờ, anh vừa quay đầu lại đã thấy Hầu Phương cầm ly rượu lên cụng ly từ xa với Ôn Tư.
Sử Hàn " "
Thấy Sử Hàn đang nhìn mình, hai má Hầu Phương ửng lên vệt hồng không bình thường, ấp úng nói "Anh... Anh Hàn, người... người đàn ông này trông rấtđẹp trai, mà... mà còn rấtrõ ràng, anh ta hẳn là thích đàn ông..."
Sử Hàn "..."
Hầu Phương nâng ly xong, vốn tưởng Ôn Tư sẽ có phản ứng gì đó, ai ngờ Ôn Tư chỉ thích thú nhướng mày một cái rồi quay người đi.
Thấy vậy, Hầu Phương mặt đầy ngượng ngùng "Là... là em hiểu sai ý rồi sao?"
Sử Hàn không nói gì, hai chân hơi dạng ra, cầm ly rượu trước mặt lên uống một hơi cạn sach.
Uống xong rượu, Sử Hàn đứng dậy "Về nhà."
Hầu Phương vẫn chưa hết ngượng, ngước mắt nhìn Sử Hàn "Hả... à?"
Sử Hàn cúi người vớ lấy áo khoác của mình vứt trên ghế lô "Không còn sớm nữa, anh đưa em về, sáng mai còn phải đến quán sớm."
Hầu Phương "Nhưng em còn chưa uống xong mà, anh Hàn."
Sử Hàn "Tửu lượng của em không tốt, đừng uống nữa."
Hầu Phương "Em thấy tửu lượng của em cũng được mà, em..."
Không đợi Hầu Phương nói xong, Sử Hàn đã vươn tay kéo cả người cậu ta đứng dậy.
Hầu Phương vốn đã uống không ít, loạng choạng một cái liền ngã vào lòng Sử Hàn.
Ngay lúc đỡ Hầu Phương đứng dậy, Sử Hàn the0 bản năng quay đầu nhìn về phía Ôn Tư đang ngồi ở quầy bar.
Ôn Tư vừa hay cũng đang nhìn anh.
Thấy anh nhìn sang, Ôn Tư nở một nụ cười đầy ẩn ý.
Sử Hàn nhíu mày, nghiêm mặt nói với Hầu Phương đang loạng choạng "Đứng vững."
Hầu Phương cố gắng đứng vững "Anh Hàn, em đứng vững rồi."
Sử Hàn "Đừng ngã nữa đấy."
Hầu Phương "Vâng."
Xác nhận Hầu Phương đã đứng vững, Sử Hàn mới bước ra ngoài.
Hầu Phương the0 sát phía sau, hai người đi vòng qua quầy bar, đi thẳng ra cửa.
Ra khỏi quán bar, Sử Hàn dùng app trên đïện thoại gọi xe.
Chưa đầy một phút đơn đã được nhận, hai phút sau xe đã dừng trước cửa quán bar.
Sử Hàn quay người đỡ Hầu Phương vào xe, còn mình thì ngồi ghế phụ.
Lên xe, anh cúi người cài dây an toàn, đồng thời đọc địa chỉ khu nhà Hầu Phương ở cho tài xế. Ngay khoảnh khắc ngẩng đầu lên, anh nhìn thấy Ôn Tư đang đứng hút thuốc trước cửa quán bar.
Gió đêm hiu hắt, ánh đèn trước cửa quán bar vàng vọt.
Ánh đèn kéo bóng cậu đổ dài trên mặt đất.
Sử Hàn nhìn thấy cảnh đó, lòng chợt thắt lại.
Hầu Phương ngồi ở ghế sau cũng nhìn thấy Ôn Tư, cậu bám vào cửa sổ xe nhìn ra ngoài, cười ngây ngô "Anh Hàn, anh xem kìa, người đàn ông kia đi the0 ra rồi, em thấy anh ta thật sự có ý với em đó."
Sử Hàn "..."
...