Trong ba năm này, Ôn Tư làm trâu làm ngựa, Sử Hàn thi thoảng cũng cho cậu ta chút sắc mặt tốt.
Lâu dần, Sử Hàn đôi lúc lại nghĩ, thật ra con người Ôn Tư này ngoài tính côn đồ ra thì cũng không phải h0àn toàn chẳng được tích sự gì.
Ý nghĩ này vừa xuấthiện đã khiến chính anh cũng giật mình.
Sao mình lại có thể có suy nghĩ này chứ.
Quả nhiên, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén.
...
Ngày Sử Hàn ra tù là một ngày giữa hạ.
Thời tiết nóng nực, đến mức đi vài bước là mồ hôi đã đầm đìa.
Quản giáo đưa Sử Hàn ra đến cổng, dặn anh cứ đi thẳng về phía trước, đừng ngoảnh đầu lại.
"Sau này là cuộc đời h0àn toàn mới rồi, cứ đi thẳng về phía trước, đừng ngoảnh đầu lại, đừng đi lại con đường cũ."
Sử Hàn "Vâng."
Ra khỏi nhà tù, Sử Hàn đứng hồi lâu bên đường rồi mới bắt taxi về nhà.
Đi thang máy lên lầu, anh hít sâu một hơi, đưa tay nhấn chuông cửa.
Một lát sau, bên tɾong vang lên tiếng bước chân chậm chạp.
Không lâu sau, cửa phòng mở ra, bố Sử đứng ở cửa với vẻ mặt hốc hác.
So với ba năm trước, dáng vẻ bố Sử đã thay đổi rấtnhiềụ
Rõ ràng chỉ mới ngoài năm mươi tuổi mà tóc ông đã bạc trắng hết cả.
Nhìn thấy Sử Hàn, bố Sử lộ vẻ không thể tin nổi.
Hồi lâu sau, bố Sử giơ tay giáng ma͙nh một cái tát lên mặt anh.
Sử Hàn không né, ngẩng mặt hứng chịụ
Một cái tát giáng xuống, năm dấu ngón tay lập tức hằn lên má anh.
Sử Hàn cúi đầu, khó khăn cay đắng cất lời "Bố."
Toàn thân bố Sử run rẩy, một lúc lâu sau, ông mới dang tay ôm chầm Sử Hàn vào lòng "Về là tốt rồi, về là tốt rồi..."
Hai bố con ôm nhau rơi lệ ở cửa, bên tɾong vang lên tiếng mẹ Sử "Ông g͙ià, ai đấy?"
Nghe tiếng vợ, bố Sử vội vàng lau khô nước mắt "Là... là con trai mình."
Nghe thấy hai chữ "con trai", mẹ Sử vội rảo bước nhanh.
Vì đi vội quá, bà đâm sầm vào chiếc ghế đặt tɾong phòng khách, tạo ra tiếng loảng xoảng.
Đi tới cửa, nhìn thấy Sử Hàn, mẹ Sử cũng lộ vẻ không thể tin nổi.
Hai mẹ con nhìn nhau, mắt mẹ Sử lập tức đỏ hoe.
"Gầy đi rồi con."
Sử Hàn khàn giọng "Mẹ."
Mẹ Sử "Mẹ... mẹ nhớ là mấy hôm nữa con mới ra tù mà nhỉ, g͙ià rồi, lẩm cẩm rồi..."
Vừa nói, mẹ Sử vừa tiến lên, đưa tay sờ mặt Sử Hàn.
Thấy hai mẹ con sắp ôm nhau khóc lớn, bố Sử ho nhẹ hai tiếng, cố nén nỗi xúc động nói "Có gì về nhà rồi nói, đứng ở cửa khóc lóc sụt sùi làm gì, để hàng xóm người ta nhìn thấy lại chê cười."
Mẹ Sử lúc này mới h0àn hồn, vừa lau nước mắt vừa nói "Đúng, đúng, về nhà rồi nói, về nhà rồi nói."
Nói xong, mẹ Sử kéo tay Sử Hàn vào nhà.
Hai mẹ con vào nhà, mẹ Sử kéo Sử Hàn đến thẳng ghế sô pha ngồi xuống, vừa nhìn anh từ trên xuống dưới, vừa hỏi han tình hình của anh tɾong tù.
"Ba năm nay không phải mẹ không muốn vào thăm con, mà thực sự, thực sự là..."
Sử Hàn "Mẹ, con hiểu mà."
Mẹ Sử "Đều là vì bảo vệ mẹ với bố con và cả Tiểu Húc nữa, nếu không, con cũng không đến nỗi rơi vào bước đường này. Mẹ không còn mặt mũi nào nhìn con..."
Sử Hàn "Mẹ, không liên quan đến bố mẹ đâụ"
Mẹ Sử "Cũng may là nghe nói thằng Ôn Tư kia cũng bị bắt rồi, coi như là ác giả ác báo."