⬅ Trước Tiếp ➡
Nhắc đến Ôn Tư, sắc mặt Sử Hàn bất giác hơi thay đổi, quai hàm căng cứng, anh đáp lại bằng giọng trầm thấp "Vâng."
Bố Sử và mẹ Sử căm ghét Ôn Tư tột cùng.
Trong mắt họ, Sử Hàn rơi vào bước đường này, tuyệt đối không thể thoát khỏi liên can với cậụ
Nếu không phải cậu lợi dụng͟͟ hai ông bà để ép Sử Hàn khuất phục̶.
Thì Sử Hàn cũng không đến nỗi rơi vào kết cục như vậy.
Mất việc, phải vào tù, cho dù đã mãn hạn tù, e rằng cũng sẽ bị người xung quanh nhìn bằng ánh mắt kỳ thị.
Nhắc đến Ôn Tư, hai ông bà không ngừng oán trách.
Sử Hàn ngồi trên sô pha lắng nghe, sống lưng căng cứng.
Trong đầu anh đột nhiên nhớ lại cảnh tượng một ngày trước khi ra tù, Ôn Tư nhân lúc mọi người đang bận rộn đã ép anh vào tường phòng giam, dí sát vào trán anh cảnh cáo "Ra ngoài đợi tôi, nghe rõ chưa?"
Sử Hàn im lặng không nói.
Ôn Tư dường như nhìn thấu anh, cười khẽ nói "Sử Hàn, đừng tự chuốc lấy rắc rối."
Sử Hàn "Mọi người sắp về rồi."
Ôn Tư cười cười dùng tay xoa xoa khóe môi Sử Hàn "Vậy anh đồng ý với tôi đi, chỉ cần anh đồng ý, tôi sẽ thả anh đi."
Sử Hàn thấp hơn Ôn Tư một cái đầu, anh nhíu mày nhìn cậu "Ba năm rồi, cậu không ċһán à?"
Ôn Tư "Không ċһán, tôi cả đời cũng không ċһán."
Sử Hàn "..."
Ôn Tư "Đồng ý với tôi."
Sử Hàn "Ừm."
Tiếng "Ừm" này của Sử Hàn h0àn toàn không thật lòng, chỉ là để mau chóng thoát khỏi sự dây dưa của Ôn Tư.
Nhưng giờ phút này, khi nghe bố mẹ mắng chửi Ôn Tư như vậy, anh lại cảm thấy hoảng hốt vô cớ, hơn nữa còn thấy khó chịụ
Bố Sử và mẹ Sử nói một hồi lâu, không thấy Sử Hàn đáp lại, tưởng anh không muốn nhắc đến quá khứ nên nhìn nhau rồi im lặng.
Bố Sử "Con đi tắm đi, xả hết xui xẻo."
Mẹ Sử "Đúng đúng, mẹ đi mua thức ăn, nấu mấy món con thích ăn."
Hai ông bà mỗi người một câu cố gắng điều chỉnh bầu không khí.
Sử Hàn lắng nghe, cổ họng nặn ra một tiếng "Vâng", rồi đứng dậy quay về phòng mình.
Cách bài trí tɾong nhà không thay đổi.
Vẫn giống như lúc anh còn ở nhà.
Phòng của anh vẫn là phòng thứ hai bên tay trái.
Trước khi mở tủ quần áo ra, anh vẫn luôn nghĩ như vậy.
Nhưng sau khi mở tủ quần áo ra, cả người anh sững sờ mất mấy giây.
Đã thay đổi rồi.
Vẫn có thứ đã thay đổi.
Căn phòng này dường như không còn thuộc về anh nữa.
Sử Hàn đứng bất động trước tủ quần áo, bố Sử và mẹ Sử đã đi the0 vào từ phía saụ
Hai ông bà vẻ mặt đầy lúng túng, bố Sử lên tiếng trước "Tiểu Hàn, cái... cái phòng này, con... sau khi con đi, cháu trai con... là... phòng này hướng nắng hơn, con... con yên tâm, bố mẹ sẽ lập tức..."
Nghe vậy, Sử Hàn không quay đầu lại, bình tĩnh đóng cửa tủ quần áo, quay lưng về phía bố mẹ hỏi "Đồ của con đâu ạ?"
Bố Sử "Ở phòng bên cạnh."
Mẹ Sử "Tiểu Hàn, con vẫn ở phòng này đi, bảo Tiểu Húc dọn về phòng bên cạnh..."
Sử Hàn "Không cần đâu ạ."
Căn nhà này là do Sử Hàn mua.
Ban đầu anh trai và chị dâu xảy ra chuyện, hai ông bà nuôi cháu trai Sử Húc, sau này vì nhiều lý do, Sử Hàn đã đón cả ba người về đây ở cùng.
Dứt lời, Sử Hàn xoay người đi sang phòng bên cạnh.

⬅ Trước Tiếp ➡