⬅ Trước Tiếp ➡
Ôn Tư ngồi trên giường, nhờ ánh trăng nhìn chằm chằm đám người này. Một lát sau, cậu nhếch mép đứng dậy "Anh em, cố chịu chút đi, đừng lên tiếng, nếu không kinh động quản giáo thì chưa biết ai thiệt đâu, dù sao cũng là tụi mày đánh người trước."
Dứt lời, Ôn Tư liền ra tay đánh đấm.
So với trận đòn nhừ tử đám người kia vừa trút lên Sử Hàn, mấy cú đấm đá này của Ôn Tư có thể nói là nhanh, chuẩn, tàn độc.
Dù sao cũng là người luyện võ.
Dù sao cũng là kiếm cơm bằng nghề này.
Mấy cú đấm này tung ra, kẻ cầm đầu bị đánh đến mức lập tức nằm sõng soài trên đất.
Dù vậy, mấy kẻ bị đánh cũng không dám hé răng nửa lời.
Đây là vấn đề kỷ luật.
Nếu thật sự kinh động quản giáo, tất cả bọn họ đều gánh không nổi hậu quả.
Khoảng chừng một tiếng sau, Ôn Tư đánh mệt rồi, ngồi xuống mép giường Sử Hàn nghỉ ngơi.
Sử Hàn lúc này đã ngồi dậy khỏi chăn, quai hàm căng cứng không nói tiếng nào.
Ôn Tư nhìn anh, không nói gì, nghỉ đủ rồi thì đứng dậy quay về giường của mình.
Ai ngờ, cậu vừa đứng dậy đã bị Sử Hàn giữ chặt cổ tay.
Ôn Tư cúi đầu, lạnh lùng nhìn anh.
Sử Hàn "Chỉ ba năm này thôi."
Ôn Tư "Gì cơ?"
Sử Hàn "Tôi the0 cậu ba năm, chỉ ba năm này thôi."
Lúc Sử Hàn nói câu này, vẻ mặt đầy tủi nhục.
Ôn Tư nhìn anh, bật cười vì tức "Anh có thể không cần miễn cưỡng."
Nghe vậy, bàn tay Sử Hàn đang giữ cổ tay cậu siết chặt hơn.
Không biết qua bao lâu, tay Sử Hàn đang giữ cổ tay cậu đột nhiên buông lỏng, anh cụp mắt xuống nói "Đúng là miễn cưỡng, tôi căn bản không muốn cùng cậụ.."
Không đợi Sử Hàn nói hết lời, Ôn Tư đột nhiên vươn tay bóp lấy cằm anh.
Lực tay Ôn Tư rấtma͙nh, buộc anh phải ngẩng đầu nhìn cậụ
Hai người nhìn nhau, Ôn Tư cúi đầu ghé sát, mỉa mai nói "Sử Hàn, tôi khinh nhất là cái loại chính nhân quân tử giả tạo như các người. Bề ngoài đạo mạo trang nghiêm, thực ra lại phóng đãng hơn bất cứ ai. The0 tôi ba năm, nói trắng ra, chẳng phải anh chỉ muốn tôi che chở cho anh tɾong thời gian ngồi tù này, muốn tôi làm tay sai cho anh, làm chó cho anh thôi sao? Đợi đến khi anh mãn hạn tù, anh lắc mình một cái lại biến thành nhân tài kiệt xuất̸, lập tức vạch rõ ranh giới với tôi..."
Sử Hàn "..."
Ôn Tư "Đừng có nói với tôi ba năm, tôi muốn cả đời."
Sử Hàn "Cậu nghĩ có thể sao?"
Ôn Tư cười lạnh "Với tôi thì không có gì là không thể."
Sử Hàn "Cậu nghĩ người nhà cậu sẽ chấp nhận à?"
Ôn Tư "Đây không phải chuyện anh nên bận tâm."
Sử Hàn nghiến răng nghiến lợi "Cho dù người nhà cậu chấp nhận, người nhà tôi cũng tuyệt đối không thể chấp nhận tôi ở bên một thằng đàn ông, hơn nữa còn là thằng đàn ông đã hại tôi ra nông nỗi trắng tay thế này."
Lúc nói, giọng Sử Hàn đầy hằn học.
Ôn Tư lại ghé sát thêm chút nữa, cười giễu "Anh yên tâm, bố mẹ anh nhất định sẽ đồng ý."
Sử Hàn "Cậu muốn uy hiếp hai ông bà sao Vô liêm sỉ "
Ôn Tư "Anh không phải biết từ sớm rồi sao? Sao còn suốt ngày nhắc tới thế? Anh không thấy phiền à?"
Sử Hàn " "
...
Cứ như vậy, vì đủ loại lý do, Sử Hàn và Ôn Tư thật sự đã qua lại với nhau suốt ba năm.

⬅ Trước Tiếp ➡