Hai ngày đầu, mọi người vẫn còn nghe ngóng tình hình.
Không biết hai người đó rốt cuộc là cãi nhau hay là nói thật.
Nhưng khi phát hiện Ôn Tư thật sự không thèm ngó ngàng đến Sử Hàn nữa, từng kẻ một bắt đầu rục rịch hành động.
Không phải vì lý do gì khác.
Cũng không phải tất cả đều nhắm tɾúng Sử Hàn.
Chủ yếu là vì bình thường anh quá ra vẻ thanh cao.
Ở nơi thế này, cứ làm cao chính là cái gai tɾong mắt kẻ khác.
Đã vào tù rồi, đã thành tù nhân rồi, còn tỏ vẻ ta đây cho ai xem?
Ban đầu, có kẻ kiếm chuyện với Sử Hàn lúc đang ăn cơm.
Hắn nói Sử Hàn đụng phải hắn.
Sử Hàn nhíu mày "Rõ ràng là chính anh tự đâm vào mà?"
Nghe lời Sử Hàn, đối phương bật cười ngay lập tức "Anh bị ấm đầu à? Tôi cố tình đâm vào khay cơm của anh? Sao? Anh tưởng mình là mỹ nữ đẹp như hoa để tôi phải diễn cảnh tình cờ gặp gỡ chắc?"
Đối phương nói xong, đám người xung quanh cười rộ lên.
Sử Hàn vốn đã thấy nhục nhã vì chuyện với Ôn Tư, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.
Thấy vậy, đối phương cúi người xuống, chế nhạo "Sao? Nhân tình của anh không thèm ngó ngàng đến anh nữa à? Chơi ċһán anh rồi phải không?"
Nghe thấy thế, Sử Hàn đột ngột đứng bật dậy.
Hành động của anh quá ồn ào, thu hút sự chú ý của quản giáo.
"Làm gì đấy? Ngồi xuống ăn cơm."
Quản giáo vừa dứt lời, đối phương quay lưng về phía quản giáo, cười khıêu khích với Sử Hàn, dùng khẩu hình miệng nói "Có bản lĩnh thì tới xử tao đi."
Sử Hàn "..."
Sử Hàn chưa bao giờ biết một người có thể vô liêm sỉ đến mức này.
Nhìn vẻ mặt đắc ý của đối phương, bàn tay anh buông thõng bên người siết chặt lại.
Một lát sau, dưới cái nhìn chằm chằm của Sử Hàn, đối phương mặt đầy vẻ chế nhạo bỏ đi, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.
Cảnh này, Ôn Tư và nhóm anh Trần ngồi ở góc chéo đối diện nhìn rõ mồn một.
Tiểu Kiệt thì thầm lẩm bẩm "Anh Ôn, không quản sao ạ?"
Ôn Tư "Không quản."
Ôn Tư chỉ một câu "không quản", thế là sau đó kẻ kiếm chuyện với Sử Hàn ngày càng nhiềụ
Từ vài cá nhân đơn lẻ ban đầu, đến cuối cùng tụm năm tụm ba.
Mọi người vào đây đều là để cải tạo, nhưng cũng có một nhóm nhỏ vốn đã mất hết khát vọng và kỳ vọng vào cuộc sống, chỉ có thể dùng những thủ đoạn hèn hạ thi thoảng để chứng tỏ mình còn sống, để khuấy động chút sóng gió nhỏ nhoi tɾong đời mình.
Tình hình trở nên nghiêm trọng nhất vào một buổi tối một tuần sau đó.
Sử Hàn đang ngủ say, bỗng nhiên bị người ta túm chăn trùm kín đầu rồi đánh cho một trận nhừ tử.
Anh nửa đêm giật mình tỉnh giấc muốn kêu cứụ
Nhưng tɾong tình huống này, anh căn bản không thể kêu lên được.
Hay nói cách khác, dù anh có kêu lên được thì quản giáo bên ngoài cũng chưa chắc đã nghe thấy.
Tình trạng này kéo dài chừng hơn mười phút, mãi cho đến khi một giọng nói lạnh lùng vang lên, trận đòn tàn bạo mới dừng lại.
"Tụi mày coi tao là người chết thật chắc?"
Đêm khuya tĩnh lặng, tiếng nói này của Ôn Tư nghe rờn rợn như ma quỷ.
Cậu vừa dứt lời, đám người đang đánh Sử Hàn lập tức dừng tay dừng chân.
Ôn Tư "Vui không?"
Đám người "..."