⬅ Trước Tiếp ➡
Huống hồ, mấy kẻ cậu khai ra, cơ bản đều bị nhổ cỏ tận gốc, h0àn toàn không để lại mầm họa.
Làm nghề của họ, chính là sống kiểu liếm máu trên lưỡi dao.
Lửa hoang thiêu không hết, gió xuân thổi lại sinh sôi.
Đạo lý này, cậu hiểu rấtrõ.
Thấy Ôn Tư không nói gì, anh Trần vỗ vỗ vai cậu, tiến lên một bước, nói bằng giọng chỉ đủ hai người nghe "The0 đuổi đàn ông cũng như the0 đuổi phụ nữ thôi, cần kiên nhẫn. Cậu cứ dùng biện pháp ma͙nh mãi thế này là không ổn đâụ"
Ôn Tư ngước mắt nhìn anh Trần.
Anh Trần là một gã đàn ông to con thô kệch, lúc cười trông ra dáng dân chợ búa.
Ôn Tư cau mày "Tôi đối xử với anh ấy chưa đủ tốt à?"
Anh Trần "Cậu dồn cả nhà người ta vào đường cùng, thế mà gọi là tốt à?"
Ôn Tư "..."
...
Tối hôm đó, Ôn Tư như biến thành người khác.
Vẫn đối tốt với Sử Hàn như trước, nhưng thái độ h0àn toàn khác.
Trước kia là kiểu Đây là cái tốt tôi cho anh, anh cầm lấy, cầm không vững thì tôi xử đẹp anh.
Bây giờ là Đây là cái "tốt" của tôi, anh cầm lấy, nếu anh vứt đi, tôi lại đưa cho.
Thái độ này người khác có lẽ không nhận ra, nhưng Sử Hàn là người tɾong cuộc lại cảm nhận rấtrõ ràng.
Lúc đi ngủ buổi tối, Ôn Tư không biết kiếm đâu ra một cái túi sưởi nhét vào tɾong chăn của Sử Hàn.
Sử Hàn giật mình mở mắt, bắt gặp đôi mắt sâu thẳm của Ôn Tư, anh nghiến răng, khẽ hỏi "Cậu lại muốn làm gì?"
Thấy phản ứng của Sử Hàn, Ôn Tư suýt nữa thì chửi thề, nhưng lời của anh Trần vụt qua tɾong đầu, cậu cố nhịn đi nhịn lại, đầu lưỡi chống vào lợi nói "Anh không phải sợ lạnh sao?"
Sử Hàn "Ôn Tư, tôi mặc kệ ở đây có bao nhiêu người cùng một kiểu với cậu, nhưng tôi không giống các người."
Ôn Tư cười lạnh "Chỗ nào không giống."
Sử Hàn "Tôi đéo thích đàn ông "
Sử Hàn từ nhỏ đã sống tɾong một gia đình nề nếp.
Anh từ nhỏ tuân the0 quy củ, không dám bước qua ranh giới nửa bước.
Anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ dây dưa không dứt với một người đàn ông.
Sử Hàn nói xong, tức không hề nhẹ, lồng ngực phập phồng.
Ôn Tư nhìn anh chằm chằm, bỗng nhiên cười, ghé sát lại "Sử Hàn, anh Trần bọn họ nói, the0 đuổi đàn ông cũng như the0 đuổi phụ nữ, đều phải kiên nhẫn, phải đối tốt với đối phương. Nhưng tôi thấy, the0 đuổi anh thì khác. Anh thuộc loại ba ngày không đánh là ngứa da, đối phó với anh, không thể dùng cách của người bình thường được."
Sử Hàn " "
Ôn Tư giả vờ tử tế chưa được ba giây đã lộ mặt thật, cậu cười nham hiểm "Sử Hàn, anh thử văng thêm một câu tục với tôi nữa xem."
Sử Hàn trừng mắt giận dữ.
Ôn Tư cười giễu "Anh tưởng không có tôi che chở, anh có thể bình an vô sự ở đây lâu như vậy sao?"
Sử Hàn "Ai cần cậu che chở?"
Ôn Tư "Chỉ với cái nết giả vờ thanh cao khó ưa của anh, sống không quá ba ngày."
Sử Hàn "Lời này của cậu chỉ lừa được con nít thôi."
Anh không tin.
Ở nơi như nhà tù này.
Lại có chuyện bị bắt nạt.
Nhìn cái vẻ "ngây thơ" này của Sử Hàn, Ôn Tư cười khẩy "Được, vậy chúng ta thử xem."
Sử Hàn "Thử thì thử."
Sự thật chứng minh, Ôn Tư không hề nói dối.
Kể từ ngày thứ ba sau khi Ôn Tư tuyên bố không che chở cho Sử Hàn nữa, bắt đầu có kẻ kiếm chuyện với anh.

⬅ Trước Tiếp ➡