Tô Mạt quá hiểu Tần Thâm, vẻ ngoài lạnh lùng, nhưng thực tế, sâu thẳm tɾong nội tâm lại mềm yếu vô cùng "Anh lo lắng sau này con bé sẽ không dựa dẫm vào anh nữa?"
Tần Thâm hít sâu, không nói gì.
Tô Mạt nói "Yên tâm, cho dù con bé tám mươi tuổi, vẫn sẽ dựa dẫm vào anh, bởi vì tɾong lòng con bé biết rõ, ở chỗ anh, con bé mãi mãi là đứa trẻ."
Nói xong, Tô Mạt hơi nghiêng đầu, đôi môi đỏ hôn lên má Tần Thâm, khẽ nói "Ông chủ Tần, em cũng cho phép anh làm trẻ con ở chỗ em."
Nghe lời Tô Mạt nói, cổ họng Tần Thâm nghẹn lại, yết hầu chuyển động "Vợ."
Tô Mạt "Ngoan, dựa dẫm vào em đi."
...
Bên này, lúc Tần Lục về đến Dung Thành, đã là buổi tối.
Khâu Chính đến sân bay đón cô, hai người gặp mặt, Khâu Chính thì không sao, nhưng vẻ mặt Tần Lục ít nhiều có chút không tự nhiên, biểu hiện cụ thể là, mặc dù từ lúc gặp mặt đến khi lên xe suốt quá trình đều giao tiếp bình thường, nhưng Tần Lục căn bản không dám nhìn thẳng vào mắt Khâu Chính.
Đặc biệt là sau khi lên xe, hai người ở tɾong không gian nhỏ kín, cả khuôn mặt Tần Lục đỏ bừng lên.
Nhận ra sự bối rối của cô, Khâu Chính tìm chủ đề để làm dịu bầu không khí "Ở Trường Lạc chơi có vui không?"
Tần Lục lắp bắp "Rất, rấtvui."
Khâu Chính "Anh Thâm và chị dâu vẫn khỏe chứ?"
Tần Lục tiếp tục lắp bắp "Rất, rấttốt."
Khâu Chính "Ừm, nhà trọ của họ thế nào? Có bận không?"
Tần Lục nói năng lắp bắp không thành lời "Rất, rấtbận."
Hai người lớn lên cùng nhau từ nhỏ, Tần Lục có bao giờ như thế này đâụ
Khâu Chính tay nắm vô lăng, khóe môi bất giác cong lên cười "Ừm."
Lúc Khâu Chính đáp lại tiếng "Ừm" này, rõ ràng tràn đầy ý cười.
Tần Lục nghe tiếng, quay mặt ra ngoài cửa sổ, mặt càng lúc càng đỏ lợi hại.
Bầu không khí tɾong xe từ đó yên tĩnh lại.
Mãi cho đến ngã tư tiếp the0 gặp đèn đỏ xe dừng lại, tɾong xe mới lại vang lên giọng nói của Khâu Chính.
Khâu Chính "Buổi tối muốn ăn gì?"
Tần Lục mắt nhìn xuống chiếc túi len nhỏ đe0 trước người, là hàng dệt kim, mua ở chợ phiên huyện Trường Lạc đợt trước với giá mười chín tệ chín, cố gắng giả vờ tự nhiên đáp lại "Gì cũng được, không đói lắm."
Khâu Chính "Tần Lục."
Tần Lục ngước mắt "Vâng?"
Khâu Chính khóe môi cong lên cười "Em định cứ như thế này với anh mãi sao?"
Tần Lục "..."
Khâu Chính "Nếu em cứ mãi như vậy với anh, hai chúng ta làm sao bồi dưỡng tình cảm được."
Nghe Khâu Chính nói bồi dưỡng tình cảm, khuôn mặt Tần Lục vừa mới khôi phụcsắc thái bình thường lại lập tức đỏ bừng lên, buột miệng nói ra "Ai, ai thèm bồi dưỡng tình cảm với anh."
Bộ dạng này của Tần Lục thật sự quá đáng yêụ
Khâu Chính nhìn cô, không nói gì, hai tay giữ vô lăng, cười đến run cả vai.
Tần Lục nhìn thấy hết, mặt càng lúc càng đỏ bừng, thẹn quá hóa giận "Khâu Chính "
Khâu Chính cười đáp "Anh đây."
Tần Lục "Không được cười."
Khâu Chính "Ừm."
Lời vừa dứt, vừa hay đèn chuyển xanh, Khâu Chính xoay vô lăng lái xe đi.
Sau khi xe chạy được một đoạn, Khâu Chính đột nhiên đưa tay qua nắm lấy tay Tần Lục siết chặt, tɾong lúc Tần Lục còn đang sững sờ đã đan mười ngón tay vào tay cô.
Tần Lục "Khâu, Khâu Chính."