Khâu Chính cười khẽ "Ừm, anh biết, em vẫn chưa đồng ý với anh, anh cũng không định làm gì khác, chỉ là lâu quá không gặp, hơi nhớ em."
Tần Lục "..."
Khâu Chính nói nhớ cô.
Lẽ nào cô lại không nhớ anh.
Bất kể xuấtphát từ phương diện tình cảm nào, cô đều cực kỳ nhớ anh.
Về tình yêu, cô vừa mới nhận ra tình cảm vừa chớm nở của mình, ngày đêm mong nhớ anh; về tình thân, hai người lớn lên cùng nhau từ nhỏ, căn bản chưa từng xa nhau, đột nhiên xa cách một thời gian như vậy, không quen, giống như đang tɾong hội chứng cai.
Đối với lời của Khâu Chính, Tần Lục không đáp lại, nhưng bàn tay bị anh nắm lấy cũng không giãy ra, mím môi thành một đường thẳng, ngoan ngoãn để mặc anh nắm.
Mãi cho đến khi xe về đến biệt thự, hai người chuẩn bị xuống xe, Khâu Chính mới buông tay.
Đợi đến lúc xuống xe, Khâu Chính lại ngay lập tức đi vòng qua thân xe đến trước mặt cô nắm lấy tay cô.
Tần Lục ngước mắt nhìn anh.
Khâu Chính "Vào cửa sẽ buông tay, anh dịu lại cảm xúc chút đã."
Tần Lục "..."
Cô mà tin anh mới là quỷ.
Sau khi vào cửa, Tần Lục giãy giụa mấy lần mới thoát khỏi tay Khâu Chính chạy về phòng, Khâu Chính thì vào ßếp rửa tay nấu cơm.
Tần Lục ở tɾong phòng điều chỉnh tốt tâm trạng rồi mới mở cửa đi ra, nghe tiếng xào nấu tɾong ßếp, không hiểu sao cảm thấy thật yên lòng, đi mấy bước đến cửa phòng ßếp, hai tay chắp sau lưng, mím mím khóe môi nói "Khâu Chính, không thấy phiền sao? Cả một đời đó, từ nhỏ đến lớn thậm chí đến g͙ià đều phải quấn lấy em."
Khâu Chính nghe tiếng đầu cũng không ngoảnh lại, cười khẽ đáp lại "Tại sao lại phiền? Một đời anh còn thấy không đủ, thời gian ngắn quá, anh còn muốn đặt trước em cả kiếp sau, kiếp sau nữa, đời đời kiếp kiếp..."
Khâu Chính vừa dứt lời, bàn tay Tần Lục chắp sau lưng siết chặt lại.
Trong lòng có một luồng hơi ấm đang chạy loạn xạ.
Cô cảm thấy ấm áp, tê dại, lại không có cách nào diễn tả rõ ràng cảm xúc của mình lúc này.
Khâu Chính nói xong, không nghe thấy Tần Lục trả lời, anh tắt ßếp, quay người nhìn cô.
Hai người nhìn nhau, Khâu Chính cứ tự nhiên như vậy dựa vào tủ ßếp.
Một lúc lâu sau, Tần Lục hít vào, môi mấp máy, cố nặn ra một câu "Khâu Chính, nếu, nếu không có chuyện hôm đó thì sao? Anh có tỏ tình với em không?"
Tay Khâu Chính dính vết nước, anh vươn tay lấy chiếc khăn lau tay, bình tĩnh tự nhiên nói "Có, chỉ là vấn đề thời gian sớm muộn thôi."
Tần Lục "Vậy tại sao anh không tỏ tình từ sớm?"
Khâu Chính "Sợ em chạy mất."
Tần Lục "Bây giờ không sợ nữa à?"
Khâu Chính đáp "Cũng sợ, nhưng không còn cách nào khác, chút tâm tư này của anh không giấu được nữa rồi."
Nói xong, Khâu Chính đặt chiếc khăn tɾong tay xuống, lại ngẩng đầu nhìn Tần Lục, nói từng chữ từng câu "Thật ra trước đây anh vẫn luôn nghe một câu nói, rằng thích một người, cho dù em có bịt miệng lại, tình cảm vẫn sẽ tràn ra từ ánh mắt. Trước kia anh thấy câu này quá sến, bây giờ mới thấy, người xưa quả không lừa ta."
Tần Lục "..."
Cách Khâu Chính bày tỏ tình cảm không mãnh liệt, dữ dội, mà là từ tốn nhẹ nhàng.
Cách bày tỏ này nói sao nhỉ?
Có lẽ sẽ không khắc cốt ghi tâm, nhưng sẽ the0 năm tháng dài lâu, khiến ký ức luôn mới mẻ.