Lời nói của Tô Mạt có ẩn ý, hơn nữa ám chỉ vô cùng rõ ràng.
Má Tần Lục hơi ửng đỏ, không trả lời trực diện câu hỏi của Tô Mạt, mà ấp a ấp úng nửa ngày mới thốt ra một câu "Chị dâu, thời gian này em cứ làm phiền hai người, em, em thấy ngại quá, em quyết định chiều nay về Dung Thành."
Tô Mạt "Chậc."
Tần Thâm "Anh với chị dâu em trông giống kẻ ngốc lắm à?"
Hai người họ trông có giống kẻ ngốc không thì không biết.
Tóm lại là, buổi chiều Tần Lục đã về Dung Thành.
Từ huyện Trường Lạc đến Dung Thành không có chuyến bay thẳng, Tần Thâm chỉ có thể lái xe đưa cô đến sân bay ở Trường Lạc.
Trước khi vào sân bay, Tần Lục quay người chạy đến trước mặt Tần Thâm, ôm chầm lấy anh, giọng nghẹn ngào nói "Anh, anh và chị dâu phải thật tốt nhé."
Từ sau khi Tần Lục lớn lên, thực ra rấtít khi có hành động thân mật với Tần Thâm.
Cái ôm này khiến Tần Thâm hơi sững lại một lát.
Sau khi h0àn hồn, bàn tay to lớn của Tần Thâm đặt lên mái tóc bồng bềnh của Tần Lục xoa xoa "Yên tâm, sẽ."
Tần Lục nghẹn ngào "Anh, chúng ta đều phải hạnh phúc."
Tần Thâm "Thằng nhóc Khâu Chính đó..."
Tần Thâm vừa mới mở lời, nghĩ đến điều gì đó, lại nuốt ngược vào tɾong.
Anh muốn nói với Tần Lục, nếu thằng nhóc Khâu Chính đó bắt nạt cô, thì nói với anh.
Nhưng nghĩ lại, giữa Khâu Chính và Tần Lục, chỉ có phần Tần Lục bắt nạt Khâu Chính, làm gì có phần Khâu Chính bắt nạt cô.
Tần Thâm muốn nói lại thôi, không nói hết lời, Tần Lục sụt sịt mũi "Anh, em và Khâu Chính, anh sẽ đồng ý chứ?"
Tần Thâm "Sẽ."
Tần Lục "Anh ấy, anh ấy chắc chắn sẽ đối tốt với em."
Tần Thâm "Ừm."
Mấy phút sau, nhìn the0 bóng Tần Lục vào sân bay, Tần Thâm đứng trước xe châm một điếu thuốc.
Đối với Tần Lục, Tần Thâm xem như vừa làm cha vừa làm mẹ.
Bây giờ nhìn cô lớn lên, bắt đầu chuẩn bị yêu đương, chẳng bao lâu nữa sẽ bàn chuyện cưới hỏi, khá là có cảm giác nhà tôi có con gái mới lớn.
Sẽ tự hào, cũng sẽ buồn bã.
Tự hào là, con gái nhà mình cuối cùng cũng lớn rồi, hơn nữa còn trưởng thành tốt như vậy, ngũ quan đoan chính, tam quan còn đoan chính hơn ngũ quan.
Thuốc hôm nay quá gắt, gió quá lớn, Tần Thâm hút mấy hơi, mắt đỏ hoe.
Lúc dụi tắt thuốc quay đầu lại, nhìn thấy Tô Mạt mặc váy dài mỉm cười đứng sau lưng anh.
Nhìn thấy Tô Mạt, Tần Thâm lần này thật sự bị khói thuốc làm sặc̶, ho khan dữ dội mấy tiếng.
Tô Mạt trêu chọc "Ông chủ Tần, có muốn ôm một cái không?"
Tần Thâm đưa tay lấy điếu thuốc giữa đôi môi mỏng xuống, nắm tɾong tay không nói tiếng nào.
Thấy anh không nói gì, Tô Mạt tiến lên hai bước, đi đến trước mặt anh, chủ động đưa tay ra, ôm lấy vòng e0 cơ bắp săn chắc của anh, ôm chặt người.
Ngay sau đó, giọng Tô Mạt dịu dàng mang the0 ý cười vang lên "Ông chủ Tần, ở trước mặt vợ mình bộc lộ sự yếu đuối, không mất mặt đâụ"
Lời Tô Mạt vừa dứt, giây tiếp the0, Tần Thâm cúi đầu, cằm tựa vào vai cô, giọng khàn khàn hỏi ngược lại "Vậy sao?"
Tô Mạt ôm người chặt hơn, đưa ra câu trả lời khẳng định "Đúng vậy."
Tần Thâm nói "Tần Lục lớn rồi."
Tô Mạt cười nói "Lớn lên không tốt sao?"
Tần Thâm "Tốt."