⬅ Trước Tiếp ➡
Không lâu sau, Lục "Muốn xem thì nhấn phóng to ra đi chứ, em cứ nhìn chằm chằm như vậy thì nhìn ra được cái gì?"
Tô Mạt nói xong, Tần Lục vì quá thất thần vẫn chưa phản ứng lại, gật đầu tỏ vẻ tán thành "Đúng."
Nói xong, cô mới nhận ra muộn màng, giật mình một cái cất đïện thoại đi, đột ngột quay đầu lại.
Đối diện với ánh mắt trêu tức của Tô Mạt, má Tần Lục đỏ bừng lên, lắp ba lắp bắp nói "Chị, chị dâụ"
Tô Mạt cười tủm tỉm "Đang xem trang cá nhân của Khâu Chính à?"
Tần Lục mím môi "Chỉ, chỉ là vô tình mở ra thôi, không, không phải..."
Đúng là giấu đầu hở đuôi.
Lời nói này của Tần Lục, càng thêm phần càng che giấu càng lộ liễụ
Thấy Tần Lục ấp a ấp úng mãi không nói trọn một câu, Tô Mạt đưa tay thân mật xoa đầu cô một cái "Với chị dâu mà cũng không nói thật à?"
Tần Lục "..."
Nói rồi, Tô Mạt đi vòng qua lưng ghế sofa, đến Tần Lục.
Hai người ngồi cạnh nhau, Tần Lục tỏ ra bối rối và căng thẳng.
Tô Mạt chìa tay về phía cô "Nào, để chị xem Khâu Chính đăng gì trên trang cá nhân."
Tần Lục "Không, không có gì."
Tô Mạt khẽ nhướng đuôi mắt "Ừm?"
Tần Lục không chịu nổi khí thế ma͙nh mẽ của Tô Mạt, do dự một lúc lâu, cuối cùng vẫn đưa đïện thoại cho chị ấy.
Suy cho cùng vẫn quá ngoan ngoãn, lúc đưa qua còn không quên mở khóa đïện thoại của mình.
Tô Mạt nhận lấy đïện thoại, cụp mắt nhìn màn hình, lướt qua bức ảnh Tần Lục vừa nhìn chằm chằm, đầu ngón tay nhấn vào để phóng to.
Là một bức ảnh đang xăm hình.
Vị trí xăm có lẽ là ở e0.
Eo của con gái.
Vòng e0 thon thả, làn da mịn màng.
Tô Mạt ngước mắt lên "Em vừa nãy là xem cái này?"
Tần Lục "Chỉ, chỉ là đang lướt trang cá nhân, không cẩn thận nhìn thấy, rồi, rồi..."
Tô Mạt thuận the0 lời cô nói "Rồi nhìn chằm chằm một lúc?"
Tần Lục biết mình không giấu được Tô Mạt, ngậm miệng không nói, mím môi thành một đường thẳng.
Tô Mạt nở nụ cười, tiếp tục nói "Đừng xem nữa, Khâu Chính đang xăm hình cho con gái."
Tần Lục "..."
Tô Mạt lại nói "Chuyện này không phải rấtbình thường sao? Công việc của cậu ấy là vậy, không xăm cho con trai thì xăm cho con gái..."
Tần Lục "..."
Tô Mạt nói xong, nhìn Tần Lục một lúc, đột nhiên ghé sát lại, mắt cong cong, ý cười tràn đầy "Sao thế? Em ghen à?"
Tô Mạt cười tủm tỉm, sắc mặt Tần Lục đột ngột thay đổi, như con mèo bị giẫm phải đuôi, vội vàng phản bác "Em không có."
Nhìn thấy phản ứng của Tần Lục, Tô Mạt không hề cảm thấy bất ngờ, trêu chọc nói "Phản ứng lớn như vậy, bị chị nói tɾúng rồi à?"
Tần Lục "Không có, không phải..."
Tần Lục lo lắng giải thích.
Nhưng giải thích thứ này, trước nay vẫn vậy, không giải thích còn đỡ, càng giải thích càng rối, càng giống như càng che giấu càng lộ liễụ
Thấy Tần Lục vì giải thích không rõ ràng mà sốt ruột, Tô Mạt cười nhẹ, bình tĩnh ung dung nói "Làm người quan trọng nhất là gì, biết không?"
Tần Lục xị mặt "Không biết."
Tô Mạt "Làm người quan trọng nhất, là đối mặt trực diện với nội tâm của mình."
Tần Lục "..."
Tô Mạt "Tiểu Lục."
Tần Lục lí nhí đáp "Vâng."
Tô Mạt "Em đang băn khoăn điều gì?"
Tần Lục lúc này giống như một quả bóng bay chứa đầy kẹo đủ màu sắc, căng phồng.

⬅ Trước Tiếp ➡