Vẻ mặt không nhìn ra gì bất thường, nhưng tɾong khoảnh khắc đi vào nhà vệ sinh đóng cửa lại phát ra một tiếng "RẦM" lớn.
Khâu Chính nóng tính, Tần Lục tính còn nóng hơn.
Thấy cậu nhanh gọn đồng ý với Tô Mạt như vậy, cô tức tối lên lầu, vừa vào cửa đã xị mặt lao lên giường.
Tô Mạt vẫn luôn quan sát sắc mặt Tần Lục ở đầu dây bên kia.
Lên tiếng trêu chọc "Sao thế? Không vui rồi à?"
Tần Lục cứng miệng "Không có."
Tô Mạt ở đầu dây bên kia gật đầu "Em đúng là cũng chẳng có gì không vui cả, em nghĩ mà xem, nếu chị giới thiệu bạn gái thành công cho Khâu Chính, cậu ấy sẽ không quấn lấy em nữa, đúng không?"
Tần Lục bực bội "Đúng."
Tô Mạt "Sau này đợi cậu ấy yêu đương, rồi kết hôn sinh con, đừng nói đến có thời gian quấn lấy em, e là thời gian nói chuyện với em cũng không có."
Tần Lục "Đúng."
Tô Mạt "Cho nên là, chị tranh thủ thời gian giới thiệu cho cậu ấy một người."
Trong lòng Tần Lục lúc này đã khó chịu rồi, nhưng bị dồn vào thế này, cô muốn không đáp lời cũng không được "Vâng."
...
Tần Lục và Tô Mạt nói chuyện tròn một tiếng rưỡi mới cúp máy.
Nhưng đừng thấy hai người nói chuyện lâu như vậy, thực ra sau khi Tô Mạt nói muốn giới thiệu bạn gái cho Khâu Chính, những lời sau đó của chị ấy Tần Lục một chữ cũng không nghe lọt.
Chỉ nghe được câu cuối cùng của Tô Mạt "Anh của em về rồi, chị cúp máy trước đây".
Tần Lục giật mình h0àn hồn "Vâng, chị dâu, tạm biệt."
Cúp đïện thoại, Tần Lục ở trên giường đấm ngực giậm chân.
Không nói được khó chịu ở đâu, nhưng chính là cảm thấy rấtbực bội.
Vừa không thoải mái vì Khâu Chính đồng ý với Tô Mạt nhanh gọn như vậy, cũng không thoải mái vì Tô Mạt nói muốn giới thiệu bạn gái cho Khâu Chính.
Càng nghĩ càng tức, cuối cùng cầm đïện thoại lên gửi ngay cho Khâu Chính một tin nhắn Anh thích kiểu con gái nào? Em bảo chị dâu giới thiệu cho anh nhé.
Tin nhắn gửi đi, Tần Lục nghiến răng nghiến lợi.
Mấy giây sau, Khâu Chính trả lời Sao cũng được.
Nhìn thấy câu trả lời của Khâu Chính, Tần Lục tức đến mức mắt trực tiếp đỏ hoe.
Một lúc lâu sau, Tần Lục tức quá hóa cười, gõ chữ Tối qua không phải anh nói thích em sao? Đây chính là cái gọi là thích tɾong miệng anh à? Anh…
Gõ được nửa chừng, Tần Lục nhận ra điều gì đó, sụt sịt mũi, rồi lập tức xóa hết.
Mình nhắc đến chuyện này làm gì?
Cứ như thể mình cũng có ý với anh ấy vậy.
...
Thời gian luôn trôi qua tɾong nháy mắt.
Mâu thuẫn giữa hai người ngày càng lớn, thời gian còn lại của kỳ nghỉ hè, Tần Lục về huyện Trường Lạc.
Tô Mạt và Tần Thâm mở một nhà trọ ở huyện Trường Lạc.
Tần Lục lấy danh nghĩa về giúp đỡ.
Về đến nhà, cả người cô một ngày hai mươi tư tiếng thì có ít nhất hai mươi tiếng nằm trên giường.
Bốn tiếng còn lại, hai tiếng dành để kiếm ăn, hai tiếng dành để lướt trang cá nhân của Khâu Chính.
Một ngày nọ, Tô Mạt đi dạo phố về, mua cho cô một chiếc váy, thấy Tần Lục hiếm khi không ngủ mà đang ngồi trên sofa, chị ấy đi tới định bảo cô thử váy, lại phát hiện cô đang tập trung cao độ nhìn một bức ảnh trên trang cá nhân của Khâu Chính.
Tần Lục nhìn chằm chằm bức ảnh quá chăm chú, đến mức Tô Mạt đi tới cũng không phát hiện ra.