Tự cho rằng những viên kẹo bên tɾong có lớp vỏ bóng bay che giấu nên người khác không nhìn ra.
Không ngờ, lại bị Tô Mạt bất ngờ lật tẩy.
Giống như quả bóng bay bị kim chọc thủng lớp vỏ ngoài.
Một tiếng "Bụp " nhẹ vang lên.
Tiếng động không lớn, nhưng kẹo đủ màu sắc lại rơi vãi đầy đất.
Giống như chút tâm tư nhỏ bé kia của Tần Lục, h0àn toàn bị phơi bày ra ánh sáng.
Tần Lục mặt đỏ tai hồng "Em, em không có, em, em chỉ là..."
Tô Mạt người hơi nghiêng về phía trước, đầu ngón tay thon thả nhón lấy quả dâu tây tɾong đĩa hoa quả trên bàn trà, cắn một miếng, một tay chống cằm nghiêng đầu nhìn Tần Lục "Bảo bối à, em đơn thuần quá rồi, mọi tâm tư đều viết hết lên mặt."
Tần Lục hít một hơi.
Tô Mạt lại cười, chậm rãi nói "Thích Khâu Chính có gì mà ngại thừa nhận chứ, sao? Chẳng lẽ Khâu Chính không xứng đáng để em thích?"
Tần Lục "Không phải..."
Tô Mạt "Vậy là gì?"
Tần Lục "Bọn em, bọn em lớn lên cùng nhau từ nhỏ, em..."
Tô Mạt hừ nhẹ "Bảo bối à, ý thức đạo đức không phải dùng như vậy đâu nhé, em học anh trai em đi, the0 cái suy nghĩ này của em, anh trai em chắc mỗi ngày đều phải quỳ trước Phật sám hối..."
Tần Lục "..."
Lời này của Tô Mạt đối với Tần Lục như một gậy đập vào đầụ
Gõ cho cô lập tức tỉnh táo.
Đúng vậy, cô và Khâu Chính lớn lên cùng nhau từ nhỏ thì sao chứ?
Hai người lại chẳng có chút quan hệ huyết thống nào.
Thậm chí còn không cùng một sổ hộ khẩụ
Nghĩ lại mối quan hệ phức tạp của Tô Mạt và Tần Thâm, chút chuyện này của cô và Khâu Chính, thật sự chẳng là gì cả.
Nhìn thấy sự tỉnh táo tɾong đáy mắt Tần Lục, Tô Mạt đứng dậy vỗ vỗ vai cô "Được rồi, chị đi tìm anh trai em đây, sau này Khâu Chính hỏi em tại sao đột nhiên tỉnh ngộ, nhớ nói là chị dâu đây một lời đánh thức người tɾong mộng nhé."
Tần Lục "..."
Tần Lục tỉnh táo rồi, nhưng da mặt cô mỏng, có vài lời ngại nói thẳng.
Thế nên cô băn khoăn một lúc lâu, khoảng chừng một tiếng sau, gửi cho Khâu Chính một tin nhắn rấtbình thường Đang bận à?
Bên Khâu Chính trả lời ngay Vừa xong việc.
Tần Lục Ồ, hôm nay bận lắm à?
Khâu Chính Thấy trang cá nhân của anh rồi?
Câu hỏi ngược này của Khâu Chính khiến Tần Lục trở tay không kịp.
Tần Lục nhìn chằm chằm màn hình đïện thoại, rõ ràng Khâu Chính không nhìn thấy cô, nhưng cô lại có ảo giác Khâu Chính đang ở ngay trước mặt mình, hơn nữa còn nhìn thấu cô.
Mặt Tần Lục đỏ bừng lên, cắn răng trả lời tin nhắn Trang cá nhân nào? Em không xem.
Khâu Chính Vậy à?
Tần Lục chột dạ Không biết anh đang nói gì, em có việc rồi, lát nữa nói chuyện với anh saụ
Cuộc nói chuyện này không thể tiếp tục được nữa.
Ngay lúc Tần Lục hít sâu một hơi chuẩn bị cất đïện thoại đi, đïện thoại kêu "Tít" một tiếng, Khâu Chính trả lời tin nhắn Chỉ là khách hàng bình thường.
Nhìn thấy tin nhắn của Khâu Chính, tay cầm đïện thoại của Tần Lục run lên, đïện thoại suýt chút nữa tuột khỏi tay.
Mấy giây sau, khóe môi cô từ từ nhếch lên, mắt cong cong, bên tɾong tràn đầy ý cười.
Nhưng cô không trả lời Khâu Chính.
Một là, da mặt mỏng, hai là, cô vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng.
Nhận rõ tình cảm của mình là một chuyện, dũng cảm chọc thủng lớp giấy cửa sổ kia lại là chuyện khác.