Bày biện xong xuôi, Tần Lục lại chạy tới tủ lạnh lấy ra chiếc bánh kem nhỏ do chính tay cô làm.
Hình thức cũng xấu y như vậy, không nỡ nhìn thẳng.
Tần Lục mím môi, mặt thoáng chút ngượng ngùng "Bánh này em tự tay làm, trông hơi... xấu một tẹo."
Khâu Chính cúi đầu, nhìn con vật đang nằm chễm chệ trên bánh "Đây là con he0 à?"
Tần Lục nghẹn họng, hít một hơi khí lạnh "Đây là con giáp của anh, con chó."
Khâu Chính "..."
Sau đoạn đối thoại này, không khí lại rơi vào yên lặng tɾong giây lát.
Một lúc sau, Khâu Chính ho khan, cố gắng chữa cháy "Thật ra, ừm, nếu nhìn kỹ thì cũng nhận ra được..."
Tần Lục cũng cố nói đỡ the0 "Vâng ạ."
Nói xong, Tần Lục ngước nhìn đồng hồ tre0 tường, còn mười phút nữa là mười hai giờ, cô vội đặt bánh xuống, đẩy Khâu Chính đến trước bàn ăn, quay tay tắt đèn, rồi thắp nến trên bánh "Còn sáu phút nữa, Khâu Chính, mau, ước đi anh."
Tần Lục vừa dứt lời, Khâu Chính nhìn cô chăm chú.
Tần Lục giục "Mau ước đi chứ ạ."
Khâu Chính hít một hơi thật sâu, giọng trầm xuống "Nhớ em như đuốc sáng, thiêu đốt lòng này, lệ đắng nuốt vào tim."
Giọng Khâu Chính nói không lớn.
Tần Lục chỉ chăm chăm lo lắng thời gian trôi qua, chẳng nghe thấy anh nói gì cả.
Cô vốn định hỏi, nhưng nghĩ lại, làm gì có ai nói ra điều ước sinh nhật của mình chứ.
Thấy Khâu Chính nói xong, Tần Lục cười tít mắt bảo "Nhanh, ngồi xuống thử tay nghề của em đi."
Vừa nói, cô vừa đưa cho Khâu Chính một đôi đũa.
Khâu Chính nhận đũa rồi ngồi xuống, gắp thử một miếng sườn trước. Miếng sườn vừa vào miệng, những hạt muối chưa tan đã lan ra tɾong miệng anh.
Cái vị này...
Cả đời khó quên.
Tần Lục "Thế nào ạ? Mùi vị thế nào?"
Khâu Chính "Mùi vị rấtngon."
Tần Lục "Thật ạ? Vậy anh thử các món khác nữa đi."
Khâu Chính "Ừ."
Ăn xong món sườn, Khâu Chính lại gắp sang món thịt luộc cay bên cạnh.
Lần này không chỉ mặn chát mà còn cay xé lưỡi.
Chỉ vừa ăn một miếng, anh đã ho sặcsụa mấy tiếng.
Tần Lục vội đưa giấy cho anh "Sao thế ạ? Không ngon à?"
Khâu Chính xua tay, nhận giấy ăn lau miệng "Không có, ngon lắm, tại anh ăn vội quá, bị ớt sặcvào cổ họng."
Tần Lục cười tươi "Anh vội làm gì? Lại chẳng có ai tranh với anh."
Khâu Chính "Ừ."
Chỉ hai miếng này thôi đã khiến Khâu Chính gần như không muốn ăn bất cứ thứ gì mặn tɾong vòng một tuần tới.
Anh ho khẽ hai tiếng, giả vờ lơ đãng vươn tay cầm cốc nước trên bàn lên uống, nhấp một ngụm rồi quay sang nhìn chiếc bánh kem trên bàn nói "Anh ăn miếng bánh kem nhé."
Tần Lục lúc này mới nhận ra "Đúng đúng đúng, ăn bánh kem, ái dà..."
Nói xong tiếng "ái dà", Tần Lục quay đầu nhìn đồng hồ tre0 tường phía saụ
Đúng mười hai giờ.
Vẫn tính là được.
Khâu Chính dùng đũa gắp một miếng bánh, ngay khoảnh khắc đưa vào miệng, biểu cảm trên mặt anh không kiểm soát nổi, lập tức nhăn nhó cả lại.
Nếu nói mấy món ăn vừa rồi là mặn chát.
Thì chiếc bánh này chính là ngọt gắt.
Hơn nữa còn là kiểu ngọt đến chết ngấy.
Thấy vậy, mắt Tần Lục tròn xoe "Khó ăn lắm ạ?"
Khâu Chính khó khăn nuốt miếng bánh tɾong miệng xuống, giọng nói khàn đặc vì ngọt "Không có, là ngon quá thôi. Anh chưa bao giờ nghĩ em lại có thiên phú nấu nướng đến vậy."
Đôi mắt tròn xoe của Tần Lục ánh lên vẻ ngạc nhiên vui sướng "Thật ạ?"