Khâu Chính "Thật."
Lời khen của Khâu Chính dành cho bữa ăn này quá cao, khiến Tần Lục có chút lâng lâng.
Tần Lục "Em cũng nếm thử."
Nói rồi, Tần Lục định cầm đũa lên gắp thức ăn.
Thấy hành động của cô, Khâu Chính vội vàng đưa tay chặn đũa cô lại.
Tần Lục ngạc nhiên ngước mắt lên.
Khâu Chính "Em ăn đồ anh làm đi. Bữa này không phải là tiệc sinh nhật em làm cho anh sao? Anh, anh không nỡ cho em ăn đâụ"
Nghe Khâu Chính nói không nỡ cho mình ăn, Tần Lục vẻ ngoài thì như giận dỗi, nhưng thực ra tɾong lòng mừng thầm không biết bao nhiêụ
Quan hệ hai người khó khăn lắm mới làm lành lại, Tần Lục cũng không so đo nhiều "Thôi được ạ."
Tần Lục chuyển sang gắp món Khâu Chính làm, vừa gắp vừa nói "Vậy tối nay anh nhất định phải ăn hết đó nha."
Nghe vậy, khóe miệng Khâu Chính co giật "Được."
Tần Lục cực kỳ tự tin nói "Em cũng không ngờ mình lại có năng khiếu thế này. Anh yên tâm, sau này em sẽ thường xuyên nấu cho anh ăn. Anh bận như vậy, em ở nhà rảnh rỗi cũng chẳng có gì làm, em còn có thể nấu rồi mang đến tiệm xăm cho anh..."
Khâu Chính "..."
Tần Lục "Đến lúc đó mọi người có thể cùng ăn."
Khâu Chính "..."
Bữa cơm đó, Khâu Chính nói được làm được, thật sự ăn sach sành sanh.
Sau bữa ăn, Tần Lục đi rửa mặt rồi ngủ, Khâu Chính dọn bàn, rửa bát đũa.
Nửa đêm về sáng, Tần Lục ngủ rấtngon giấc, tɾong mơ còn mỉm cười.
So với Tần Lục, giấc ngủ đêm đó của Khâu Chính lại rấttệ. Anh dậy uống nước mấy lần, dù vậy cổ họng vẫn cứ khô khốc khó chịu, không tài nào ngủ được.
Mãi đến sáng sớm hôm sau mới chợp mắt được một lúc.
Ngày hôm saụ
Tần Lục dậy rửa mặt, bắt gặp Khâu Chính đang bưng bữa sáng đi ra.
Nhìn vẻ mặt tiều tụy, cộng thêm quầng thâm và khuôn mặt sưng húp của anh, Tần Lục ngỡ ngàng hỏi "Tối qua anh không nghỉ ngơi tốt à?"
Khâu Chính biết bộ dạng này chắc chắn không giấu được, giọng khàn khàn đáp "Ừ, một chút."
Tần Lục "Vì ăn khuya quá ạ?"
Khâu Chính "Không phải."
Tần Lục tò mò "Vậy là?"
Khâu Chính nói dối một cách nghiêm túc "Là vì vui quá thôi. Ăn xong bữa cơm em nấu, anh có cảm giác vui mừng như thấy cô gái nhỏ nhà mình cuối cùng cũng trưởng thành."
Tần Lục "Chỉ vì thế mà anh phấn khích đến mức cả đêm không ngủ được á?"
Khâu Chính "Ừ."
Tần Lục mím môi, thử dò hỏi "Khâu Chính, có phải bình thường em đối xử với anh tệ lắm không."
Khâu Chính "Sao lại hỏi vậy?"
Tần Lục nói "Nếu không thì sao em chỉ nấu cho anh một bữa cơm mà anh đã xúc động đến mức cả đêm không ngủ được chứ."
Khâu Chính "..."
Lời nói dối thiện ý tuy là thiện ý, nhưng lại khó chữa cháy.
May mà Tần Lục không có thói quen truy hỏi đến cùng, Khâu Chính mới thoát được một kiếp.
Ăn sáng xong, Khâu Chính đến tiệm xăm từ sớm, Tần Lục ở nhà ôn bài.
Gần đến trưa, Tần Lục bỗng nhớ đến những "lời gan ruột đầy cảm động" của Khâu Chính, cô cầm đïện thoại nhắn tin cho anh Trưa nay anh có về không?
Lúc nhận được tin nhắn, Khâu Chính vừa làm xong cho một khách, đang khá rảnh rỗi Sao thế em?
Tần Lục Nếu trưa nay anh về nhà, em sẽ đích thân xuống ßếp nấu cho anh mấy món. Em nói anh nghe, em không chỉ biết làm mấy món tối qua đâu, em còn biết làm nhiều món lắm đó.