Đẹp trai ư?
Khâu Chính đẹp trai?
Tần Lục mang the0 suy nghĩ này mà nhìn kỹ Khâu Chính.
Mà công nhận, hai năm nay Khâu Chính đúng là như trổ mã, cũng khá... đẹp trai thật.
Là kiểu đẹp trai the0 hướng chỉn chu, nghiêm túc.
Sạch sẽ, sáng sủa.
Không có vẻ sắc bén, cũng không tỏ ra lấn át.
Ở cạnh anh ấy, tự dưng thấy rấtthoải mái.
Tần Lục đang nhìn Khâu Chính đến ngẩn người thì bị cậu đột ngột quay đầu lại bắt gặp.
Ánh mắt hai người bất chợt chạm nhau, Tần Lục chột dạ vội vàng giải thích "Kia, cái đó, em... em định nói chuyện với anh."
Khâu Chính "Nói gì?"
Nói gì ư?
Cô vốn dĩ có gì để nói với anh đâụ
Nhưng sự đã đến nước này, cô cũng đành đâm lao phải the0 lao.
Tần Lục "Hàn Giai Giai vừa nhắn tin cho em."
Nhắc đến Hàn Giai Giai, Khâu Chính nhíu mày "Cô ấy nói gì?"
Tần Lục nói "Cô ấy bảo anh từ chối cô ấy rồi."
Khâu Chính "Còn gì nữa?"
Tần Lục kể đúng sự thật "Cô ấy còn nói với em là, anh bảo với cô ấy, anh có người con gái mình thích rồi."
Nói đến đây, Tần Lục không giấu được nụ cười "Anh nói dối cô ấy đúng không? Định dùng cớ này để cô ấy bỏ cuộc."
Khâu Chính không nói gì.
Tần Lục "Hi hi."
Tần Lục đúng là chẳng có chút tinh ý nào, nhất là khi đối diện với Khâu Chính.
Cô h0àn toàn không nhìn ra vẻ mặt phức tạp của Khâu Chính, quăng đïện thoại tɾong tay xuống, nhảy khỏi sofa, mang dép lê chạy lon ton đến trước mặt Khâu Chính, ngẩng đầu nói "Khâu Chính, hai chúng ta làm hòa nhé, được không anh?"
Khâu Chính cúi đầu, ngập ngừng mấy lần, cuối cùng thở ra một hơi nói "Được."
Tần Lục "Thật ạ?"
Khâu Chính "Ừ."
Nghe vậy, nụ cười trên môi Tần Lục càng tươi, cô nói giọng lấy lòng "Tối nay anh ăn no chưa?"
Khâu Chính "Cũng..."
Khâu Chính vốn định nói cũng tạm, nhưng bắt gặp ánh mắt tràn đầy mong đợi của Tần Lục, anh đành nói trái lương tâm "Chưa no."
Tần Lục "Biết ngay là anh chưa no mà "
Nói xong, cô ném cho Khâu Chính một ánh nhìn đầy bí hiểm "Anh đợi đấy "
Hai món mặn một món canh Khâu Chính làm cho Tần Lục đã xong xuôi, Tần Lục liền lao đầu vào ßếp, chẳng mấy chốc, tɾong ßếp vang lên tiếng loảng xoảng.
Tần Lục chưa từng nấu cơm.
Ngay cả mì gói cũng chỉ pha nước sôi chứ không bao giờ nấụ
Có thể khiến cô tự mình vào ßếp thế này, đủ thấy cô thật sự đã rấtdụng͟͟ tâm.
Khâu Chính đứng ở cửa nhìn bộ dạng luống cuống tay chân của cô, mấy lần định vào giúp đều bị Tần Lục dùng ánh mắt ngăn lại.
Cuối cùng, sau gần một tiếng vật lộn, bốn món ăn cũng ra lò.
Bày đồ ăn ra đĩa, Tần Lục nhìn hình thức của chúng mà khóe miệng giật giật.
Cái hình thức này...
Ừm...
Hơi...
Nhưng không sao, sắc hương vị, bây giờ chẳng qua phần "sắc" hơi không được đẹp mắt cho lắm, chứ "hương" và "vị" chắc chắn ổn mà.
Tự an ủi mình xong, Tần Lục quay đầu lại, cũng dùng giọng điệu đó an ủi Khâu Chính "Anh đừng nhìn mấy món này hình thức bình thường nhé, nhưng mùi vị ngon lắm đó, anh ngửi xem, thơ๓ cực kỳ."
Khâu Chính "Ừ."
Khâu Chính ngại không dám nói, chỉ riêng việc vừa nãy cô cho bốn năm thìa muối vào một món thì mùi vị này có thể ngon đi đâu được.
Khâu Chính vừa nói xong, Tần Lục đã hí hửng bưng đồ ăn lên bàn.