Bị nói tɾúng tim đen, Tần Lục càng thấy tủi thân dâng lên tɾong lòng, giọng nghẹn ngào nhưng vẫn cố ma͙nh miệng "Không có."
Tần Lục vừa dứt lời, Khâu Chính đứng tɾong ßếp nhìn cô chằm chằm.
Hai người cứ thế nhìn nhau từ xa, cuối cùng vẫn là Tần Lục chịu thua trước. Mắt và mũi đều đỏ hoe, cô nói "Em cũng không biết tại sao, nhưng em chỉ thấy tɾong lòng khó chịu lắm. Khâu Chính, em không muốn thấy anh yêu đương..."
Tần Lục vừa dứt lời, không khí nhất thời chìm vào yên lặng.
Tay Khâu Chính đang cầm đồ ăn run lên, thức ăn rơi xuống đất, vương vãi khắp nơi.
Không biết qua bao lâu, Khâu Chính thở dài nói "Tần Lục, tɾong vô thức, em đã coi tôi là vật sở hữu riêng của em rồi."
Tần Lục sụt sịt mũi "Em không có."
Khâu Chính hỏi "Vậy tại sao em lại có suy nghĩ đó?"
Tần Lục "Em không biết."
Tần Lục thật sự không biết.
Cô nghĩ không thông.
Càng nghĩ không thông, cô lại càng tự dằn vặt, rồi lại càng thấy khó chịụ
Nhìn bộ dạng sắp khóc của Tần Lục, Khâu Chính mím nhẹ môi, im lặng quay lại ßếp.
Không lâu sau, tiếng nước chảy rửa rau vang lên, ngay sau đó, chiếc đïện thoại Tần Lục để dưới chân rung lên.
Tần Lục cúi mắt nhìn, một tin nhắn hiện lên trên màn hình.
Tần Lục còn chưa kịp nhìn rõ, màn hình lại liên tiếp nhảy ra tin nhắn thứ ba, thứ tư, thứ năm.
Tần Lục hít một hơi, cầm đïện thoại lên mở ra, tin nhắn của Hàn Giai Giai đập vào mắt.
Tần Lục, không phải cậu bảo Khâu Chính chưa thích ai sao? Sao anh ấy lại nói với tớ là có người thích rồi.
Lần này tớ mất mặt chết đi được, biết trước anh ấy có người thích rồi thì tớ đã chẳng thích anh ấy nữa.
Huhuhu, anh ấy từ chối tớ rồi.
Tần Lục, cậu an ủi tớ đi.
Tần Lục, cậu nói xem liệu có phải để từ chối tớ không?
Nhìn tin nhắn của Hàn Giai Giai, tiếng nấc nghẹn của Tần Lục đột ngột dừng lại.
Khâu Chính có người thích rồi ư?
Từ bao giờ?
Hôm đó cô hỏi, anh ấy chẳng phải vẫn chưa có người thích sao?
Tần Lục ngơ ngác, ánh mắt lướt xuống, đến khi đọc được tin nhắn cuối cùng của Hàn Giai Giai thì cô chợt hiểu ra.
Cô hiểu rồi.
Khâu Chính nói dối Hàn Giai Giai
Khuôn mặt đang ủ rũ của Tần Lục bỗng tươi tỉnh hẳn lên, cô trấn tĩnh lại rồi ra vẻ nghiêm túc trả lời Cái này tớ cũng không rõ lắm, biết đâu anh ấy có người thích thật thì sao?
Hàn Giai Giai trả lời ngay Cậu không biết thật à?
Tần Lục Làm sao tớ biết được
Hàn Giai Giai Hai người ngày nào cũng gặp nhau, bên cạnh anh ấy có cô gái nào khác xuấthiện hay không mà cậu lại không biết?
Tần Lục Ngày nào tiệm xăm cũng có bao nhiêu cô gái ra ra vào vào, tớ chẳng lẽ lại đi để ý từng người một à.
Hàn Giai Giai Cũng đúng.
Thấy Hàn Giai Giai chấp nhận lý do này, Tần Lục thở phào nhẹ nhõm.
Giây tiếp the0, Hàn Giai Giai lại nhắn Tần Lục, cậu an ủi tớ đi mà.
Tần Lục ngước nhìn Khâu Chính đang bận rộn tɾong ßếp, trả lời một cách hời hợt Không sao đâu Giai Giai, cậu xuấtsắc như vậy, chắc chắn sẽ gặp được người tốt hơn.
Nói xong, Tần Lục thấy câu này hơi qua loa, lại bồi thêm một câu Anh ấy cũng chỉ là thợ xăm thôi mà, quá bình thường, không xứng với cậu đâụ
Hàn Giai Giai Nhưng anh ấy đẹp trai mà.
Đọc tin nhắn, Tần Lục lại ngước mắt lên lần nữa.