⬅ Trước Tiếp ➡
Trong khi đó, Khâu Chính vừa làm xong việc, nhìn vào đïện thoại đã thấy hơn ba mươi tin nhắn.
Tất cả đều do Hàn Giai Giai gửi tới.
Tin nhắn nào cũng tràn đầy phấn khích và vui vẻ.
Khâu Chính, anh thích ăn món gì?
Chúng ta nói trước nhé, tối nay nhất định phải để em mời, anh mà dám trả tiền là em giận đấy.
Nếu anh thấy chỉ có hai đứa mình thì ngại quá, hay là em gọi cả Tần Lục đi cùng nhé?
...
Hàn Giai Giai nhắn rấtnhiều, Khâu Chính không trả lời tin nào, chỉ riêng tin nhắc đến Tần Lục thì cậu nhấn "trích dẫn" rồi đáp lại một câu Đừng gọi cô ấy.
Hàn Giai Giai Ok, nghe anh.
Khâu Chính Tối nay tôi trả tiền.
Hàn Giai Giai Thế không được đâụ
Khâu Chính Vậy thì tôi không đi nữa.
Hàn Giai Giai Được rồi, được rồi, em nghe anh là được chứ gì.
Gửi tin nhắn xong, Khâu Chính sa sầm mặt cất đïện thoại đi.
Khâu Chính vừa cất đïện thoại, A Phi đã sáp lại gần "Anh Chính."
Khâu Chính "Sao thế?"
A Phi huých tay cậu một cái, vẻ vừa bí hiểm vừa gian "Nghe nói tối nay anh có hẹn với người đẹp hả?"
Khâu Chính "Sao? Cậu muốn hẹn cùng à?"
A Phi cười hề hề "Đâu có ạ, em chỉ tò mò thôi."
Khâu Chính "Tò mò cái gì?"
A Phi "Cô bé kia liệu có phải chị dâu tương lai không ạ?"
Khâu Chính "Không phải."
A Phi kinh ngạc "Hả?"
Sau phút kinh ngạc, A Phi giơ ngón cái về phía Khâu Chính "Anh Chính, không nhìn ra nha, anh cũng chơi bời ghê gớm đấy."
Khâu Chính nghiêm mặt đáp "Nói linh tinh gì đấy."
Khâu Chính trước nay vốn là người cứng nhắc.
A Phi trêu cậu vài câu, thấy không moi được tin gì từ miệng cậu thì đâm ċһán, bèn quay đi làm việc khác.
Làm việc được vài phút, cậu ta lại lén nhắn tin cho Tần Lục Anh Chính chắc chỉ chơi qua đường với bạn em thôi.
Tần Lục ??
A Phi Nói đến thế thôi nhé, đừng bảo là anh nói đấy.
Tần Lục ??
...
Buổi tối, Tần Lục ngồi tɾong phòng khách không bật đèn.
Mãi đến mười giờ tối, Khâu Chính mới về.
Nghe tiếng cửa mở, Tần Lục ngước mắt lên.
Khoảnh khắc Khâu Chính bật đèn, mắt cô nhe0 lại vì chưa quen ánh sáng.
Thấy vậy, Khâu Chính nhíu mày "Sao không bật đèn?"
Tần Lục đã nửa ngày không uống nước, tɾong lòng lại đang nén một cục tức không tên, giọng khàn đi "Lười bật."
Khâu Chính "Ăn cơm chưa?"
Tần Lục "Chưa."
Nghe vậy, mày Khâu Chính nhíu càng chặt "Sao không ăn?"
Nói rồi, Khâu Chính rửa tay, đi thẳng vào ßếp.
Thấy Khâu Chính mở tủ lạnh lấy đồ ăn ra, Tần Lục ôm gối ngồi đó, vành mắt lập tức đỏ hoe, giọng lạc đi "Tối nay anh hẹn hò với Hàn Giai Giai vui không?"
Giọng Tần Lục rấtnhỏ, nhưng căn phòng yên tĩnh đến mức nghe được cả tiếng kim rơi, Khâu Chính nghe rõ mồn một.
Khâu Chính quay đầu lại "Sao em biết tối nay tôi đi cùng Hàn Giai Giai?"
Đối diện với ánh mắt dò hỏi của Khâu Chính, Tần Lục bất giác bĩu môi, vừa muốn khóc lại vừa thấy mình chẳng có tư cách để khóc, thậm chí còn thấy bản thân hơi yếu đuối "Anh đừng quan tâm sao em biết."
Tần Lục có thể ngốc nghếch, nhưng Khâu Chính thì không.
Nhận ra tâm trạng Tần Lục không ổn, quai hàm Khâu Chính siết chặt "Tần Lục."
Tần Lục không muốn khóc, sợ mất mặt, cô sụt sịt mũi "Sao thế?"
Khâu Chính "Tôi hẹn hò với Hàn Giai Giai, em thấy khó chịu à?"

⬅ Trước Tiếp ➡