Tần Lục sợ tối lại sợ lạnh, Khâu Chính vừa phải giúp cô nhóc thêm can đảm, vừa phải giúp cô nhóc sưởi ấm chăn.
Nhưng đó đều là chuyện khi còn nhỏ, hai năm gần đây, Khâu Chính cố ý tránh né, Tần Lục cũng không còn quá đáng nữa.
Khâu Chính vốn tưởng Tần Lục đã biết nam nữ khác biệt, sẽ không còn giống như trước kia.
Ai ngờ hôm nay...
Tay Tần Lục đang luồn sâu vào tɾong áo Khâu Chính để sưởi ấm, bị cậu nắm chặt cổ tay "Tần Lục "
Tần Lục giật mình, đau đớn ngẩng đầu lên.
Hai người nhìn nhau, ánh đèn tɾong phòng mờ ảo.
Nhưng dù là ánh sáng này, vẫn có thể nhìn rõ khuôn mặt đỏ bừng của Khâu Chính.
Tần Lục vốn dĩ vì đau mà muốn nổi giận, nhưng vào khoảnh khắc này, có chút sững sờ.
Khâu Chính "Em, anh đi làm nóng túi chườm cho em."
Nói xong, Khâu Chính rút tay Tần Lục ra khỏi áo mình, xoay người nhảy xuống giường.
Nhìn bóng lưng Khâu Chính, Tần Lục ngây người một lúc, sau đó mới ý thức được điều gì, khuôn mặt còn đỏ hơn cả Khâu Chính, kéo chăn chui vào tɾong.
Ai ngờ chui vào rồi, tɾong chăn toàn là mùi xà phòng thanh mát trên người Khâu Chính, mặt Tần Lục càng đỏ hơn.
Lúc này, Khâu Chính đang đứng ở phòng khách uống nước lạnh ừng ực.
Mùa này, đang là đầu xuân, thời tiết ấm dần nhưng vẫn còn se lạnh, nhiệt độ chênh lệch giữa ngày và đêm rấtlớn.
Nhưng mà, hệ thống sưởi lại bị tắt.
Khiến cho nhiệt độ tɾong phòng càng ngày càng giảm.
Một cốc nước lạnh vào bụng, Khâu Chính bình tĩnh lại một chút, đưa tay dùng mu bàn tay lau vết nước trên khóe miệng, ánh mắt trầm ngâm nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trong nháy mắt, cậu đến nhà họ Tần đã hơn mười năm.
Hơn mười năm nay, cậu và Tần Lục nương tựa vào nhau mà sống.
Tim Tần Lục không tốt, cậu liền nâng niu cô nhóc như châu như ngọc.
Cậu dám vỗ ngực nói, sự quan tâm và yêu thương của cậu dành cho Tần Lục, tuyệt đối không ít hơn Tần Thâm một chút nào.
Nhưng hai người không có quan hệ máu mủ.
Thêm vào đó là sớm chiều ở chung, cậu lại chỉ lớn hơn cô có hai tuổi, nếu nói tɾong khoảng thời gian này, cậu không nảy sinh chút tình cảm nào khác với cô, đó là giả.
Nhưng...
Nhưng cái gì, suy nghĩ của Khâu Chính đột ngột dừng lại, không muốn nghĩ tiếp nữa.
Hơn mười phút sau, Khâu Chính cầm túi chườm nóng đã đổ đầy nước nóng quay lại phòng ngủ.
Tần Lục vẫn nằm trên giường cậu, chăn phồng lên, nho nhỏ một cục.
Nghe thấy tiếng bước chân của cậu, Tần Lục ngẩng đầu lên.
Hai người chạm mắt nhau, Tần Lục khẽ gọi "Khâụ.. Chính."
Khâu Chính "Ừ."
Không biết bắt đầu từ khi nào, Tần Lục không còn gọi Khâu Chính là "anh" nữa.
Nhưng Khâu Chính cũng không để ý chuyện này.
Hai người vốn dĩ tuổi tác không chênh lệch nhiều, gọi hay không gọi anh, không quan trọng.
Khâu Chính dứt lời, đưa túi chườm nóng tɾong tay ra.
Tần Lục vươn bàn tay như ngó sen ra nhận lấy, nhét vào tɾong chăn, sau đó ngọ nguậy hai cái, đem túi chườm nóng đặt dưới chân.
Hơi ấm từ chân truyền đến, cả chân lẫn đầu đều trở nên thư thái.
Tần Lục lim dim mắt hưởng thụ một lúc, nghĩ đến điều gì đó, lại nhìn về phía Khâu Chính.
Khâu Chính vẫn còn đứng bên cạnh giường, có chút bối rối, cũng có chút không tự nhiên.
Tần Lục mím môi, đầu óc rối bời.
Tình cảnh của hai người lúc này rấtxấu hổ.
Cô tiến thoái lưỡng nan.