Nụ cười trên mặt Tần Thâm cứng lại, đưa tay cầm quả quýt bên cạnh lên bóc.
Khâu Chính "Anh Thâm, lẽ nào anh còn không tin em sao? Em chắc chắn sẽ không giống như dì Lý kia."
Tần Thâm nghe vậy, cười khẩy "Thằng nhóc thối đang nghĩ gì vậy, anh đương nhiên tin tưởng em."
Tần Lục xen vào "Anh hai, vậy là anh không tin em sao? Anh yên tâm, em sẽ rấtngoan."
Hai đứa trẻ, mỗi đứa một câu, khiến Tần Thâm cứng họng.
Ba người mắt to trừng mắt nhỏ, cuối cùng vì kế sinh nhai, Tần Thâm quyết định, nhờ mấy người hàng xóm giúp đỡ trông nom, lại thuê thêm một người giúp việc, anh một tuần về một đến hai lần.
Tần Lục cười híp mắt "Cũng được ạ."
Khâu Chính cau mày "Thuê người giúp việc tốn rấtnhiều tiền, em làm được mà."
Tần Thâm "Nghe lời anh."
Tần Thâm nói "Nghe lời anh".
Hai đứa trẻ ngoài mặt đồng ý, nhưng quay lưng đi liền dỗ người giúp việc rời đi.
Còn nói với người giúp việc một tràng tốt xấu, nói là để tiết kiệm tiền.
Người giúp việc bị hai đứa trẻ cảm động đến nước mắt nước mũi g͙iàn giụa.
"Hai đứa mới tí tuổi
Khâu Chính tuy nhỏ, nhưng lại ra dáng người lớn "Cô ơi, cô không cần lo lắng cho cháu, nếu cô không tin cháu, cháu có thể nấu một bữa cơm cho cô ăn."
Nói xong, Khâu Chính liền chạy ngay vào ßếp.
Người giúp việc cứ thế đứng nhìn cậu, trèo lên ghế đẩu, chẳng mấy chốc đã làm ra hai món mặn một món canh.
Nửa tiếng sau, người giúp việc nhìn đồ ăn trên bàn, nước mắt càng tuôn rơi lã chã "Bình thường hai đứa ở nhà, nhất định phải khóa cửa sổ cẩn thận, nếu có việc gì, có thể gọi đïện cho cô bất cứ lúc nào, cô giúp không lấy tiền."
Người giúp việc vừa dứt lời, hai đứa trẻ cùng nhau cúi đầu cảm ơn "Cảm ơn cô ạ."
Hàng xóm biết chuyện nhà họ Tần, cũng đều không nhiều lời.
Hành động của Khâu Chính mọi người đều thấy rõ, đều khen cậu là đứa trẻ ngoan, cũng đều cố gắng hết sức giúp đỡ hai người.
Đến khi Tần Thâm phát hiện ra, Khâu Chính và Tần Lục đã h0àn toàn thích nghi với cuộc sống này, anh ngoài đau lòng ra, căn bản không thể can thiệp.
So với anh, Khâu Chính giống người giám hộ của Tần Lục hơn.
Mặc dù người giám hộ này có hơi nhỏ tuổi.
Cứ thế ngày qua ngày, đến khi Khâu Chính hai mươi tuổi, Tần Thâm quá bận, cơ bản đã không còn về huyện Trường Lạc nữa.
Cậu và Tần Lục nương tựa vào nhau, cuộc sống cũng coi như thoải mái.
Tần Thâm sẽ gửi tiền cho hai người the0 tháng, hai người tiêu không hết, đều cất đi.
Vốn dĩ Khâu Chính rấthài lòng với cuộc sống hiện tại, một mái nhà ấm áp, những người thân yêu thương.
Cho đến một đêm khuya nọ, khi cậu đang ngủ say, bị Tần Lục trèo lên giường.
Khâu Chính gần như giật mình ngồi bật dậy, đưa tay bật đèn đầu giường, toàn thân căng cứng dựa vào đầu giường "Tần Lục."
Tần Lục vẻ mặt đáng thương, chui vào tɾong chăn của Khâu Chính "Hôm nay lạnh quá."
Tần Lục vô tư, vừa nói, vừa đưa tay luồn vào tɾong áo của Khâu Chính.
Khâu Chính mặc một chiếc áo ba lỗ màu trắng, khoảnh khắc tay Tần Lục luồn vào, cậu lập tức cứng đờ người.
Thực ra hai người nương tựa vào nhau nhiều năm như vậy, không phải chưa từng ngủ chung giường.
Nhất là mấy năm đầu, hai người cơ bản đều ngủ chung một giường.