Bây giờ đứng dậy rời đi không được, tiếp tục nằm cũng không xong.
Nếu bây giờ cô đứng dậy rời đi, giống như là "muốn giấu lại càng lộ".
Nếu bây giờ cô cứ nằm im, lại giống như là... đang nhiệt tình mời gọi...
Suy nghĩ một hồi, Tần Lục không nghĩ ra được cách nào hay, nhắm mắt làm liều "Tắt đèn đi ngủ thôi."
Khâu Chính nghe vậy, răng bất giác nghiến chặt, vài giây sau, khàn giọng đáp "Ừ."
Thực ra Khâu Chính cũng có suy nghĩ giống Tần Lục.
Lúc này, bất luận làm gì, đều xấu hổ.
Nhất là Tần Lục còn nói như vậy, cậu chỉ có thể nói "Được", cậu mà tỏ ra quá xa cách, ngược lại...
Vài phút trôi qua, tɾong phòng tối đen như mực, yên tĩnh như tờ, chỉ có thể nghe thấy tiếng hít thở của hai người.
Một chiếc giường lớn, hai người mỗi người chiếm một bên, ở giữa trống ra một khoảng rấtlớn.
Một lúc sau, Tần Lục bị bầu không khí này đè nén đến khó chịu, khẽ ho hai tiếng, kiếm chuyện để nói "Khâu Chính."
Giọng Khâu Chính trầm trầm "Ừ."
Tần Lục "Anh có người yêu chưa?"
Khâu Chính "Chưa."
Tần Lục "Sao vẫn chưa có, anh lớn như vậy rồi, hôm trước em nghe nói mấy người bạn của anh đều có người yêu rồi."
Mấy người bạn của Khâu Chính, Tần Lục đều quen.
Bọn họ một câu "em gái Tần", hai câu "em gái Tần", gọi cô y như "Lâm muội muội" vậy.
So sánh với Lâm Đại Ngọc tɾong Hồng Lâu Mộng
Có một lần bọn họ uống rượu nói chuyện, cô còn nghe được, bọn họ đều đã có bạn gái.
Tần Lục nói xong, đầu ngoảnh sang nhìn về phía Khâu Chính.
Đêm quá tối, rèm cửa che ánh sáng quá tốt, khiến Tần Lục không nhìn thấy gì cả, chỉ có thể nghe thấy tiếng hít thở đều đều của Khâu Chính.
Khâu Chính "Anh hai còn chưa có, anh không vội."
Tần Lục "Anh so với anh hai làm gì? Anh hai là người làm việc lớn, sao có thể bị chuyện yêu đương vướng bận."
Nói xong, cảm thấy lời này của mình có nghĩa khác, giống như là nói Khâu Chính không thể làm việc lớn vậy, vội vàng chữa lại "Em không có ý đó, Khâu Chính, em..."
Khâu Chính "Anh biết, ngủ đi."
Khâu Chính nói cậu biết, là thật sự biết.
Cậu và Tần Lục cùng nhau lớn lên từ nhỏ.
Đương nhiên biết cô không có ý xấụ
Cũng biết cô nói những lời này tuyệt đối không có ý gì khác.
Cậu không để ý, chỉ là, lúc này tɾong lòng cậu có chút rối bời, không muốn nói chuyện với cô.
Đêm nay, đối với Khâu Chính mà nói, chắc chắn là một đêm không ngủ.
Cả đêm cậu đều căng cứng người, gần như không chợp mắt.
So với Khâu Chính, Tần Lục thật sự là vô tư lự.
Sau khi trò chuyện với Khâu Chính vài câu mà không nhận được hồi âm, cô xoay người, liền chìm vào giấc ngủ sâụ
Nghe thấy tiếng hít thở đều đặn của cô, bàn tay Khâu Chính đặt trên chăn từ từ siết chặt.
Sáng hôm saụ
Sáu giờ sáng, Khâu Chính rón rén rời giường.
Cậu vừa mở cửa phòng, liền chạm mặt Tần Thâm đang ngồi trên ghế sô pha ở phòng khách.
Tần Thâm ngẩng đầu nhìn cậu, sắc mặt lạnh lẽo đáng sợ.
Khâu Chính hít thở không thông, nghĩ đến Tần Lục lúc này còn đang ở tɾong phòng mình, cổ họng như bị nghẹn một cục kẹo cao su, không nhả ra được, cũng không nuốt xuống được, cuối cùng chỉ có thể thốt ra một tiếng "Anh" khô khốc.
Tần Thâm "Đóng cửa lại rồi qua đây."
Khâu Chính "Vâng."
Khâu Chính dứt lời, trở tay đóng cửa phòng lại.