⬅ Trước Tiếp ➡
Khâu Chính nói xong, Tần Thâm ngồi xổm xuống ôm cậu vào lòng, ý cười trên mặt càng sâu "Ừ, anh tin, sau này Khâu Chính nhà chúng ta lớn lên chắc chắn sẽ làm nên chuyện lớn."
Khâu Chính cười ngây ngô "Hì hì."
...
Sau chuyện này, Tần Lục rõ ràng trở nên không vui.
Có một hôm, Tần Thâm đang nấu cơm tɾong ßếp, Tần Lục ngồi thu lu trên ghế sô pha, im lặng rơi những giọt nước mắt long lanh.
Khâu Chính nhìn thấy, không nói gì, đưa tay lau nước mắt cho cô nhóc.
Tần Lục sụt sịt mũi, khẽ hỏi Khâu Chính "Anh Khâu, anh nói xem có phải em là gánh nặng̝ của anh hai không, nếu không có em, anh hai có thể lên Dung Thành học rồi."
Khâu Chính "Em không phải là gánh nặng̝."
Tần Lục mếu máo "Nhưng anh hai vì em mà không thể lên Dung Thành."
Khâu Chính mím môi, một lúc sau, ngẩng đầu nhìn Tần Lục hỏi "Tần Lục, em có tin anh Khâu không?"
Tần Lục khựng lại, sau đó gật đầu lia lịa "Tin ạ, ngoài anh hai ra, em tin anh Khâu nhất."
Khâu Chính "Vậy sau này để anh chăm sóc em nhé?"
Tần Lục "Hả?"
Khâu Chính "Anh cái gì cũng biết, qua năm mới bây giờ anh đã tám tuổi rồi, anh biết nấu cơm, anh còn có thể đưa em đến trường, buổi tối anh có thể dỗ em ngủ."
Tần Lục ngơ ngác.
Khâu Chính nhẹ nhàng dỗ dành "Em nghĩ mà xem, như vậy thì anh Thâm có thể lên Dung Thành học rồi."
Câu này thì Tần Lục hiểu, liền đáp "Dạ được."
Hai đứa trẻ đạt được thỏa thuận, tối hôm đó liền đem kế hoạch này nói với Tần Thâm.
Tần Thâm chỉ coi hai đứa trẻ đang nói đùa, h0àn toàn không để tɾong lòng.
Ai ngờ từ sáng hôm sau, Khâu Chính thật sự không cần anh phải lo lắng cho Tần Lục nữa, mọi việc đều tự mình làm.
Tần Thâm nhìn thấy, đau lòng không thôi, chọn một ngày cuối tuần, mua cho hai đứa trẻ một đống đồ ăn vặt, vẻ mặt nghiêm túc nói với Khâu Chính "Khâu Chính, em cảm thấy tɾong nhà này, em là em trai của anh, hay là người ngoài."
Khâu Chính tay ôm một bọc bỏng ngô, giúp Tần Lục lau vết sữa chua dính trên khóe miệng "Tất nhiên là em trai rồi ạ."
Tần Thâm "Nếu đã là em trai, vậy thì em đừng sống căng thẳng như vậy."
Tần Thâm vừa dứt lời, Khâu Chính ngây người.
Hai người nhìn nhau, Tần Thâm bất đắc dĩ thở dài "Anh muốn em sống thoải mái một chút, giống như những đứa trẻ cùng tuổi."
Khâu Chính quả thực có sự trưởng thành không phù hợp với lứa tuổi.
Tần Thâm nói xong, cậu cũng không cảm thấy xấu hổ, mà đưa tay gãi đầu nói "Anh Thâm, em quen rồi, nhưng em biết, anh thật lòng tốt với em, coi em như em trai."
Tần Thâm "Sau này Tần Lục không cần em quản, em chỉ cần học hành chăm chỉ, ăn uống đầy đủ, chuyện học hành của anh, không cần hai đứa phải lo."
Tần Thâm vẻ mặt nghiêm túc, Khâu Chính đột nhiên đứng bật dậy "Không được "
Tần Thâm cười nhìn cậu "Sao thế, em còn muốn quản cả anh à?"
Khâu Chính mới tám tuổi, không nói được đạo lý gì lớn lao, sốt ruột vò đầu bứt tai, cuối cùng lắp bắp nói "Anh Thâm, anh, anh không ra ngoài kiếm tiền, làm sao nuôi sống em và Tần Lục, Tần Lục lớn lên còn phải phẫu thuật tim nữa, huyện Trường Lạc cũng không có chỗ nào kiếm ra tiền, anh như vậy không được."
Tuy Khâu Chính còn nhỏ, nhưng nhìn nhận vấn đề lại rấtthấu đáo.

⬅ Trước Tiếp ➡