⬅ Trước Tiếp ➡
Đi đến cửa, Khâu Chính đưa tay đẩy cửa ra, lớn tiếng nói "Xin phiền các cô bác hàng xóm nói một câu công bằng, lúc trước dì Lý giúp chăm sóc Tần Lục, rốt cuộc có đối xử tốt với Tần Lục hay không, bây giờ anh Thâm muốn tự mình chăm sóc Tần Lục, dì Lý..."
Trường Lạc là một huyện nhỏ.
Hơn nữa còn là một huyện nhỏ có tốc độ phát triển tương đối chậm.
Hàng xóm láng giềng đều quen biết nhaụ
Khâu Chính vừa hô một tiếng, bốn nhà hàng xóm thì có hai nhà chạy ra.
Cửa phòng mở toang, hai người liếc mắt một cái liền nhìn thấy người phụ nữ đang ngồi trên ghế sô pha tɾong phòng khách.
Ai nấy đều trợn mắt, vẻ mặt không nói nên lời.
Người phụ nữ thấy vậy, đột ngột đứng dậy từ ghế sô pha xông ra, giống như con mèo bị giẫm phải đuôi, hai tay chống nạnh gào lên "Các người trợn mắt là có ý gì? Tôi vất vả chăm sóc Tần Lục, lẽ nào còn chăm sóc sai à? Các người là hàng xóm cùng tầng, đều không chìa tay giúp đỡ hai anh em họ lúc khó khăn nhất, tôi ở dưới lầu giúp đỡ, bây giờ các người lại tỏ thái độ với tôi."
Người phụ nữ không gào lên thì còn đỡ.
Mọi người đều giữ nguyên tắc chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không.
Bà ta vừa nói như vậy, hai người hàng xóm liền lên tiếng.
"Chúng tôi sao lại không giúp? Lúc đầu chúng tôi đều nói để Tần Lục thứ hai, tư, sáu ở nhà này, thứ ba, năm, bảy ở nhà kia, không phải bà cứ khăng khăng ôm đồm nói bà muốn quản sao? Còn nói cái gì mà hôm nay đứa trẻ ở nhà này, ngày mai ở nhà kia, không tốt cho sức khỏe tinh thần của đứa trẻ."
"Nói thì hay, thực ra là vì muốn kiếm tiền của thằng bé Tần."
"Lúc đầu tôi đã nói, làm sao bà ta có thể tốt bụng như vậy."
"Đều là hàng xóm cũ, chúng tôi cũng ngại nói bà, con bé Tần Lục vốn dĩ sức khỏe đã không tốt, bà thì hay rồi, thằng bé Tần đưa cho bà ít tiền, bà đều mua đồ ăn ngon cho con gái bà, chỉ tɾong vòng hơn một năm, con bé nhà bà béo đến mức sắp không đi nổi."
...
Hai người hàng xóm, người một câu, sức sát thương cực ma͙nh.
Người phụ nữ cãi không lại, mặt đỏ tía tai, cuối cùng chỉ có thể trút giận lên người Tần Thâm, quay sang nói với Tần Thâm "Lúc đầu tôi không nên giúp hai anh em các người, đúng là lũ vô ơn bạc nghĩa."
Nói xong, người phụ nữ vội vàng rời đi.
Khi người phụ nữ xuống lầu, hai người hàng xóm còn cố ý xô đẩy bà ta một cái.
Bà ta loạng choạng, suýt chút nữa ngã nhào.
Nhưng bà ta cũng không dám hó hé.
Đúng là loại người bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ ma͙nh.
Đợi người phụ nữ rời đi, Tần Thâm bước ra cảm ơn hai người hàng xóm.
Hai người hàng xóm xua tay, vẻ mặt cũng khá xấu hổ.
"Ấy, đều là hàng xóm, trước đây chúng tôi cũng ngại nói bà ta."
"Sau này hai anh em các cháu có việc gì cần, cứ nói với chúng tôi."
Tần Thâm "Vâng, cảm ơn dì Lưu, cảm ơn dì Hứa."
Sau một hồi hàn huyên, hai người phụ nữ ai về nhà nấy, Tần Thâm cúi đầu nhìn Khâu Chính cười, xoa đầu cậu "Giỏi lắm, nhóc con."
Khuôn mặt Khâu Chính đỏ bừng, không còn vẻ cứng rắn vừa rồi, lắp bắp nói "Anh, anh Thâm, em sẽ bảo vệ anh và Tần Lục, sẽ không để hai người chịu thiệt thòi."

⬅ Trước Tiếp ➡