⬅ Trước Tiếp ➡
"Thư Nhã! Cô dám ra tay với tôi, sau này không muốn lăn lộn trong giới giải trí nữa à?” Đổng sự Mã tức giận nói.
Sủng Ái giẫm lên ngực ông ta, nghiền thật mạnh, sắc mặt của đổng sự Mã lập tức trở nên xanh tím, hô hấp khó khăn.
"Khụ… khụ…” Ánh mắt Đổng sự Mã không còn hung ác mà chỉ còn sợ hãi và hoảng loạn, khó khăn lên tiếng: "Buông ra... cô muốn giết người à?"
Sủng Ái cười ha ha: "Đừng lo lắng, tôi sẽ không giết ông, dù sao thì… giết người là phạm pháp mà…”
Trong lòng đổng sự Mã thả lỏng, nhưng câu nói tiếp theo của Sủng Ái lại khiến ông ta rơi xuống địa ngục.
“Tôi chỉ “phế” ông thôi.”
Vừa dứt lời, cô dùng gót chiếc giày cao gót đang đeo giẫm mạnh vào phần thân dưới của ông ta.
"Á á á…” Đổng sự Mã kêu thảm thiết, sắc mặt tái xanh, mồ hôi không ngừng tuôn ra.
Sủng Ái thả chân ra, cười ôn hòa nhìn đổng sự Mã lăn lộn trên đất.
Chậc!
Khó nghe quá.
Còn khó nghe hơn tiếng heo bị chọc tiết.
[Ký chủ đã nghe thấy tiếng heo bị chọc tiết bao giờ đâu.] Hồng Cửu Cửu chế giễu.
“Hồng Cửu Cửu à, cậu ngu quá. Ngôn ngữ của Trung Hoa bác đại tinh thâm, nói như tiếng heo bị chọc tiết chỉ là so sánh mà thôi…”
[…] Ký chủ quá độc miệng, thực sự đáng lo.
“Rầm…”
Cửa bật tung ra, một đống người xông vào phòng, đèn flash chớp liên hồi.
Tiếng tách tách không ngừng vang lên.
"Chị Thư Nhã!" Một cô gái đeo túi xách lao tới, mắt cô ta rưng rưng, "Chị không sao chứ? Có bị đổng sự Mã làm gì không?"
Nữ hoàng trang đầu : Ảnh đế, sủng nơi đầu tim (3) Cả đàn phóng viên.
Máy ảnh không ngừng chụp.
Nếu cô gái này không ngốc thì không nên vừa xông tới liền hỏi câu này mà nên đi ngăn cản nhóm phóng viên này chụp ảnh.
Một đoạn ký ức lướt qua đầu Sủng Ái, cô đã có tin tức về cô gái này.
[Quả Quả, trợ lý hiện tại của nguyên chủ, phụ trách việc ăn, mặc, ở, đi lại và các sinh hoạt thường ngày của nguyên chủ.]
Trên khuôn mặt tuyệt mỹ của Sủng Ái không hề có hoảng hốt hay sợ hãi, cô cực kỳ bình tĩnh, thậm chí còn khẽ cong môi để lộ nụ cười nhàn nhạt, thực sự đẹp như một nữ thần Hy Lạp cổ.
Nhưng mà… lời cô nói lại chọc thẳng vào tim người ta: “Quả Quả, tôi còn chưa có chết, cô không cần khóc tang đâu.”
Khuôn mặt của Quả Quả cứng lại, mắt cô ta còn đang rơi nước mắt, có muôn thu lại cũng không thu được.
Sao lại thế?
Sao Thư Nhã chẳng sợ hãi chút nào? Chẳng phải cô ta nên bị đổng sự Mã cưỡng hiếp rồi sao? Sao lại cười cười nói nói như đang nghỉ phép vậy?
Không hiểu sao, trong lòng Quả Quả có chút sợ hãi.
"Chị Thư Nhã, em nghe nói chị và đổng sự Mã ở cùng nhau..." Quả Quả khóc thút thít, mắt đỏ bừng, nói: "Em sợ chị xảy ra chuyện, nên lập tức đến tìm chị..."
"Thư Nhã, có phải cô bị đổng sự Mã ép buộc?"
"Thư Nhã, cô lên giường với đổng sự Mã là vì muốn có được vai chính của phim điện ảnh của đạo diễn An?”
"Thư Nhã... cô và đổng sự Mã có quan hệ gì?”
“…”
Vô số câu hỏi sắc bén mà mang theo ác ý của nhóm phóng viên được tung ra.
Lúc này, Sủng Ái chỉ mặc một chiếc áo choàng tắm dài, mái tóc đen còn đang rỏ nước, hình ảnh này càng khiến người ta suy nghĩ miên man.
“Đổng sự Mã à?” Sủng Ái cười tủm tỉm hỏi, đôi mắt đẹp chợt lóe tia đen tối.
"Chị Thư Nhã, chị không cần sợ, nếu như đổng sự Mã thật sự cưỡng bức chị, mọi người sẽ không tha cho ông ta…” Quả Quả lau nước mắt, dáng vẻ đau lòng làm sao.
Trên thực tế, mắt của Quả Quả đang liếc khắp phòng, hòng tìm được vai chính khác của đêm nay.
“Đúng vậy, Thư Nhã, đổng sự Mã còn đang ở trong phòng đúng không?"
"Thư Nhã, chỉ cần cô phải vì có được vai diễn mà dùng quy tắc ngầm thì mọi người đều sẽ giúp cô nghiêm trị kẻ ác…”
Sủng Ái vén tóc, động tác ưu nhã, cô giẫm lên thảm, bước hai bước sang bên cạnh.
Các phóng viên hoảng thần. Thư Nhã không hổ là nữ thần giới giải trí, cả người đều mê người, đáng tiếc vẫn là bị cái chảo nhuộm giải trí này nhuộm đen rồi.
⬅ Trước Tiếp ➡