[Ký chủ, cô lại bị bỏ thuốc à?] Giọng của Hồng Cửu Cửu có chút hả hê.
Làm pháo hôi cho các vai chính, không ít lần Sủng Ái bị bỏ thuốc, mỗi lần đều phải nhờ Hồng Cửu Cửu giúp.
Làm nhiệm vụ quan trọng nhưng bảo đảm trong sạch của ban thân cũng quan trọng không kém.
Sủng Ái cười âm trầm: "Còn không mau giúp tôi giải trừ dược hiệu, Hồng Cửu Cửu, cậu muốn tôi ăn cậu à?”
[Ngay đây, làm ngay đây!] Hồng Cửu Cửu run rẩy.
Sủng Ái đợi dược hiệu tan đi.
Một lát sau.
[Ký chủ, dược hiệu đã được giải trừ, trừ một đồng. Bây giờ số tiền tinh tế mà ký chủ có là: - 64.]
Sủng Ái cảm thấy trên người vẫn còn rất nóng nhưng không còn khó chịu như trước đó nữa.
“Cậu đang làm trò quỷ gì thế hả? Chưa giải trừ dược hiệu mà đã trừ tiền của tôi rồi.”
[Đã giải trừ rồi mà, vốn dĩ xuân dược mà ký chủ trúng phải cần giao hợp mới có thể giải được, hơn nữa còn rất có hại đối với thân thể. Bây giờ, ký chủ chỉ cần đi tắm nước lạnh là không sao rồi.] Hồng Cửu Cửu vô tội nói.
#Ký chủ quá keo kiệt, làm sao bây giờ?#
Ký chủ của nó có vẻ ngoài ôn hòa nhưng bên trong lại đen tối vô cùng, đặc biệt là những lúc nhắc tới vũ khí hay tiền.
Ai động vào là chết ngay!
Sủng Ái hừ một tiếng, chịu đựng cảm giác khô nóng, bò dậy, đi vào phòng tắm.
Một lát sau, cô mặc quần áo xong đi ra, ngồi ở trên giường lau tóc.
Bỗng nhiên…
“Cạch” một tiếng, cửa được mở ra từ bên ngoài.
Trong tầm mắt của Sủng Ái xuất hiện một người đàn ông say khướt.
Người đàn ông đang loạng choạng đi vào này tầm hơn bốn mươi tuổi, khuôn mặt hung ác cùng cái bụng phệ khiến ông ta trông như một tên nhà giàu mới nổi.
Một đoạn ký ức chợt lướt qua đầu Sủng Ái, tư liệu của người này nhảy ra.
[Đổng sự Mã, cổ đông của xí nghiệp Tống Thị, có sở thích “chơi” các cô diễn viên và người mẫu non trẻ, hơn nữa còn có khuynh hướng ngược đãi khi ở trên giường.]
Đổng sự Mã thấy người đẹp ngồi trên giường, da thịt trắng nõn như tuyết, khuôn mặt tuyệt đẹp hơi ửng đỏ, đôi mắt đẹp như một hồ nước mùa xuân có thể khiến người ta chết chìm.
"Cô là... Thư... Thư Nhã..." Mắt đổng sự Mã như mắt một con sói, khuôn mặt béo núc rung lên khi cười, “Hóa ra đúng là cô thật…”
Thư Nhã là nữ thần được giới giải trí công nhận, cực kỳ thanh cao. Hóa ra cũng chỉ là một kỹ nữ tự động đưa tới cửa.
"Thư Nhã... đêm nay cô phải hầu hạ tôi cho tốt…” Cặp mắt nhỏ tí của đổng sự Mã lộ rõ vẻ dâm đãng, ông ta không kịp chờ đợi mà đi về phía Sủng Ái, thân hình béo múp rung rinh theo từng bước chân của ông ta.
Tên khốn này từ đâu ra vậy, cay mắt quá!
Sủng Ái cảm thấy buồn nôn vô cùng, cô lạnh lùng phun ra một chữ, “Cút!”
Nữ hoàng trang đầu : Ảnh đế, sủng nơi đầu tim (2) Sủng Ái bỗng dưng rời khỏi giường, thân hình béo phì nặng nề của đổng sự Mã lao đến nhưng lại chẳng bắt được gì. Nếu không phải đệm đủ mềm thì chắc canh ông ta đã chật vật ngã sấp xuống đất rồi.”
Sắc mặt của đổng sự Mã lập tức thay đổi, ông ta cố gắng xoay người đứng lên, chỉ vào mũi của Sủng Ái, mắng: "Đồ đê tiện! Cô có biết có bao nhiêu nữ diễn viên muốn bò lên giường của tôi không? Hôm nay cô tự động đưa đến cửa, tôi còn cho rằng cô hiểu chuyện, đừng cho mặt mà không cần..."
Sủng Ái cười, nụ cười như một đóa hoa đang nở rộ, xinh đẹp yêu kiều, khiến ánh mắt đổng sự Mã càng nóng rực.
"Cô ngoan ngoãn qua đây, hầu hạ tôi tốt rồi..." Đổng sự Mã cho rằng cô đã suy nghĩ cẩn thận, tỏ ra rộng lượng nói: "Sau này, cô muốn bao nhiêu tài nguyên trong giới giải trí thì có bấy nhiêu…”
Trong giới giải trí không có nhiều người còn “trong sáng”, dù là nam hay nữ muốn tiến về phía trước đều phải có người lót đường, phải có được tài nguyên tốt thì mới nổi tiếng được.
Phụ nữ hay đàn ông đều như nhau.
Rất nhiều nữ minh tinh nam minh tinh đang hot, bề ngoài nhìn rất sáng láng nhưng thực tế lại bị người có tiền có thế bao nuôi.
Nếu may mắn gặp được kim chủ tốt thì sẽ được coi như chim hoàng yến mà nuôi dưỡng, nhưng nếu không may gặp phải người không tốt thì lại bị coi như chó để người ta chơi đùa.
Đổng sự Mã muốn có được Thư Nhã từ rất lâu nhưng vẫn luôn không có cơ hội ra tay, bây giờ Thư Nhã đưa đến cửa, nào có đạo lí không chơi chứ?
Nữ thần băng thanh ngọc khiết gì chứ, còn chẳng phải đê tiện như mấy diễn viên hạng C, hạng D?
"Thư Nhã~" Đổng sự Mã không kìm được ngọn lửa trong lòng, chỉ muốn “xử” cô ngay lập tức.
Nữ thần được muôn vàn quốc dân yêu thích, nằm dưới người ông ta, mặc cho ông ta muốn làm gì thì làm, cảm giác này khiến ông ta lại lao về phía Sủng Ái như một con sói đói.
Sủng Ái hờ hững nhìn người đàn ông lao tới, khóe miệng cong lên thành nụ cười lạnh.
Đổng sự Mã chỉ thấy hoa mắt, còn chưa phản ứng lại thì ông ta đã ngã lăn trên đất, đau đớn từ lưng truyền tới khiến ông ta hét lên, tiếng hét không khác gì tiếng heo bị chọc tiết.
Sủng Ái cúi đầu nhìn xuống, tươi cười như hoa: "Tôi cần ông cho tài nguyên? Hả?"
Chữ “hả” hơi kéo dài, mang theo mê hoặc khiến người người đàn ông càng thêm nóng, nhưng đau đớn trên thân thể lại khiến sắc mặt ông ta trở nên trắng bạch.