⬅ Trước Tiếp ➡
"A!" Người phát ra tiếng thét chói tai chính là là Quả Quả, cô ta không thể tin nói: "Đổng sự Mã hôn mê rồi, trên người còn đang chảy máu..."
Các phóng viên nhanh chóng chụp ảnh, đây chính là tin tức lớn.
“Chị Thư Nhã, chị đánh đổng sự Mã?” Sắc mặt của Quả Quả trắng bệch, hỏi.
Các phóng viên cũng nhìn chằm chằm Sủng Ái, muốn xem cô nói gì để giải thích.
Sủng Ái bình tĩnh nói: "Ông ta muốn động tay động chân với tôi, vì vậy tôi không cẩn thận khiến ông ta bị thương…”
Phóng viên: "..." Đây là không cẩn thận?
Thân dưới của đổng sự Mã vô cùng thê thảm, thoạt nhìn vô cùng khủng khiếp, có phải đã chết rồi hay không?
"Báo cảnh sát, mau báo cảnh sát! Làm sao đây, chết người rồi..." Quả Quả lấy điện thoại ra, muốn gọi điện thoại.
Sủng Ái giật lấy điện thoại của cô ta, nhấn 110.
Cô dùng giọng điệu run rẩy nói như thể đang cực kỳ sợ hãi, “Alo, cảnh sát phải không ạ?”
Đầu kia của điện thoại truyền tới giọng nói uy nghiêm của cảnh sát, anh ta bảo cô đừng sợ, chậm rãi nói.
“Tôi là Thư Nhã, đang ở khách sạn XX, có người muốn cưỡng… vâng, đúng ạ… ông ta không thành công, còn tự vấp ngã ngất luôn…”
Phóng viên như là xem kịch vậy, cứ trơ mắt nhìn Sủng Ái nói xong.
"Chị Thư Nhã!" Quả Quả kinh ngạc nói: "Tại sao chị phải nói dối?"
Vết thương trên người đổng sự Mã cho thấy là bị giày cao gót giẫm, “hung khí” còn nằm ngay cạnh ông ta mà.
Nữ hoàng trang đầu : Ảnh đế, sủng nơi đầu tim ! (4) "Đi thôi."
Sủng Ái ném điện thoại vào trong lòng Quả Quả, đeo dép lê đi đến trước cửa, khí thế mạnh mẽ khiến tất cả phóng viên đều nhường đường.
Quả Quả thầm hận một tiếng, nhanh chóng đuổi theo.
"Chị Thư Nhã, chị đợi em với, chị muốn đi đâu?" Giọng của Quả Quả trở nên rõ ràng trong hành lang vắng vẻ.
Sủng Ái xoay người nhìn cô ta, khẽ cười nói: "Biết kết cục của người quản không được miệng của mình là gì không?"
Thân thể Quả Quả run rẩy, nhỏ giọng nói: "Chị Thư Nhã, chị làm sao vậy? Hôm nay chị rất kỳ quái."
Sủng Ái liếc cô ta một cái, chậm rãi nói: "Diêm vương sẽ kêu tiểu quỷ rút đầu lưỡi của kẻ lắm miệng ra, máu chảy đầm đìa… này còn chưa hết đau, đầu lưỡi được rút ra sẽ bị ném vào trong chảo dầu chiên, tiếng tanh tách không ngừng vang…”
Quả Quả sợ đến sắc mặt trắng bệch, cứ như nhìn thấy vô số người bị rút lưỡi trong địa ngục âm trầm.
"Chị Thư Nhã, chị đừng có dọa em..." Quả Quả sợ hãi nói.
Nụ cười của Sủng Ái càng sâu: "Tôi không dọa cô, họa từ trong miệng mà ra, đây không phải là danh ngôn từ xưa lưu truyền sao?"
Quả Quả nỗ lực duy trì nụ cười trên mặt, hôm nay Thư Nhã thực sự khác lạ.
Đúng lúc này…
Tiếng chuông điện thoại vang lên, Quả Quả sợ đến mức tay run run, mở máy nghe điện thoại trước ánh mắt "quan tâm" của Sủng Ái.
"A lô... Chị Darcy?" Quả Quả sợ hãi lên tiếng, trả lời vài câu rồi đưa điện thoại cho Sủng Ái: "Chị Thư Nhã, chị Darcy bảo chị nghe điện thoại."
Sủng Ái cầm điện thoại đưa đến bên tai.
"Thư Nhã, sao em lại thế? Tin tức nói em ở bên đổng sự Mã!” Giọng của Darcy có phần bén nhọn, từ giọng nói có thể nghe ra cô ấy đang rất tức giận.
“Bây giờ trên các trang đầu đều là tin em bị đổng sự Mã “tiềm quy tắc”, có ép cũng không ép xuống được! Em muốn hủy hoại chính em sao?” Darcy tức tới mức tim gan đều thấy đau.
Thư Nhã là do cô ấy tìm được và dẫn dắt, cô vẫn luôn xuôi gió xuôi nước, được giới giải trí công nhận là nữ thần. Tuy rằng Thư Nhã thường hay lên trang đầu nhưng không phải kiểu scandal như thế này.
Sủng Ái kéo chiếc điện thoại ra xa khỏi tai, đợi đến Darcy phát tiết xong, mới ung dung nói: "Darcy, bọn họ thích viết thì viết thôi, chị không cần quan tâm đâu."
"Không cần chị quan tâm?" Darcy cao giọng: "Em có biết, nếu không làm sáng tỏ thì công ty sẽ đóng băng em không…"
Sủng Ái ồ một tiếng, đóng băng à, đây thực sự không phải là chuyện tốt.
"Sẽ không đâu." Cô bình tĩnh nói.
"Sao em biết sẽ không?” Darcy đang tức giận nên không thấy Thư Nhã khác lạ.
Sủng Ái cười dịu dàng: "Em nói sẽ không thì sẽ không, Darcy, chị đi ngủ đi có chuyện gì ngày mai nói, nếu không ngủ da sẽ xấu đi và còn xuất hiện nếp nhăn nữa…”
"Dừng dừng dừng..." Darcy nhanh chóng ngắt lời cô, sao cô ấy lại không biết Thư Nhã nói nhiều như thế nhỉ?
Nhưng mà nếu Thư Nhã nói không cần lo lắng thì tạm thời tin tưởng cô là được, vì dù sao thân phận của Thư Nhã không đơn giản mà.
“Chị đã phái xe tới gara để xe của khách sạn, em nhanh rời đi đi.”
Sủng Ái nhướng mày, cười nói: "Em biết rồi."
Nói xong, cô cúp điện thoại, vứt cho Quả Quả, nói: "Còn ngây ra đó làm gì? Đi thôi."
⬅ Trước Tiếp ➡