⬅ Trước Tiếp ➡
23.1: Cho phép em ngủ thêm trên giường một lúc “Phòng ngủ của anh?” Hồi lâu sau, cô mới ngượng ngùng hỏi. Tô Tiểu Tuyết xoa đầu vẫn còn có chút choáng váng, nhớ lại chuyện xảy ra ngày hôm qua. Xem ra cô đã hiểu lầm anh, là anh đã đưa cô vào. Nhưng mà, quần áo trên người cô là thế nào? Còn nữa, người đàn ông này sao có thể ngủ cùng cô? Anh đã làm gì cô rồi? “Thả tôi ra...” Cô đỏ mặt, nhanh chóng rút chân anh đang tóm về. “Quần áo trên người tôi...” Cô có chút khó mở miệng. Cô chỉ vào anh, sau đó lại ý bảo mình. “Đêm qua chúng ta... hai chúng ta...” “Em muốn nói gì?” Trên khuôn mặt đẹp trai của anh, cô không nhìn thấy sự anh tuấn, chỉ có sự lạnh lùng. “Hai chúng ta...” Cô nghĩ chắc anh có thể hiểu ý của cô đúng không? Không cần cô trực tiếp nói ra chứ? “Quần áo là do tôi thay, toàn thân gầy gò không có cơ bắp, ngực nhỏ mỡ nhiều, hoàn toàn không có bất kỳ suy nghĩ gì.” Anh lại không hề có ý khéo léo nào, trực tiếp nói cô ngực nhỏ? Eo nhiều mỡ? “Anh nói cái gì? Cung Lăng Hạo...” Cô tỏ ra vô cùng điên cuồng, trong mắt cô người đàn ông trước mặt đã không chỉ là một kẻ ngốc, mà còn là một kẻ biến thái. “Không có bất kỳ suy nghĩ gì là cái gì? Rốt cuộc anh có làm gì với tôi không?” Cung Lăng Hạo đột nhiên đứng dậy, đi đến tủ quần áo bên cạnh, lấy ra một bộ quàn áo sạch. “Em chủ động tiến tới, cởi hết quần áo trên người, tôi cũng sẽ không thèm nhìn. Loại phụ nữ cần có cái gì thì không có như em, cũng chỉ có thể làm một người vợ trên danh nghĩa mà thôi.” Anh lạnh lùng ném cho cô một câu, rồi vào bên trong thay quần áo. Tô Tiểu Tuyết vén quần áo của mình lên, nhìn vóc dáng đầy đặn của mình, nhìn thế nào cũng không giống như những gì Cung Lăng Hạo nói, ngực nhỏ eo nhiều mỡ. Nếu điều kiện cho phép, cô đi tham gia cuộc thi sắc đẹp, chắc chắn sẽ giành được hạng nhất. Một lúc sau, Cung Lăng Hạo thay quần áo xong bước ra. Anh mặc một bộ vest trắng, áo khoác tùy ý cầm trên tay. Sau khi trưng diện, anh cao quý một hoàng tử. Tô Tiểu Tuyết nhìn dáng vẻ đẹp trai của anh, cảm xúc thiếu nữ ngập tràn trong lòng lập tức tỏa ra, khiến mặt cô đỏ bừng. Cô vô thức cảm nhận được sự thất thố của mình, theo bản năng cụp mắt xuống, vén chăn trên người ra chuẩn bị dậy. “Hôm nay cho phép em ngủ thêm trên giường một lúc.” Mặc dù anh lạnh lùng ném cho cô một câu rồi rời đi, nhưng ý tứ trong lời nói đó lại như thể đang quan tâm đến cô. Cả phòng ngủ rộng lớn chỉ có một mình cô, cho dù có ngại cũng sẽ không có người khác nhìn thấy. Hơn nữa cô cảm thấy đầu mình thực sự có chút choáng váng. Có lẽ nên ngủ một lúc. “Con trai, mau tới ăn sáng.” Thẩm Lệ Quyên ra hiệu cho chú Cung đưa sữa nóng cho Cung Lăng Hạo. “Khụ khụ...” Cung Lăng Hạo vừa uống một ngụm sữa, liền đột nhiên ho một tiếng. “Con trai, sao sắc mặt con trông không được tốt lắm? Có phải bị cảm rồi không?” Thẩm Lệ Quyên vội vàng hỏi. “Chú Cung, đi lấy thuốc cảm dự phòng trong nhà cho cậu chủ.” Cung Nam Thiên cũng cảm thấy khí sắc của anh không được tốt. “Cha, không cần đâu, con không sao.” Anh trực tiếp từ chối, “Con đi làm trước đây.” Anh chỉ uống một ngụm sữa rồi cầm áo khoác đến công ty. Thẩm Lệ Quyên và Cung Nam Thiên đều cảm thấy Cung Lăng Hạo hôm nay có chút kỳ lạ, không phải bởi vì khí sắc của anh không được tốt, mà là bởi vì trên mặt Cung Lăng Hạo dường như luôn có một ý cười ẩn giấu.
⬅ Trước Tiếp ➡