⬅ Trước Tiếp ➡
23.2: Cho phép em ngủ thêm trên giường một lúc “Em cứ ăn từ từ, anh và Lăng Hạo cùng đến công ty.” “Này? Hai cha con anh hôm nay đều ăn ít như vậy à?” Thẩm Lệ Quyên đặt bánh mì trên tay xuống, muốn đích thân tiễn họ ra ngoài, nhưng hai cha con như thể không muốn bà tiễn vậy. “Đứa trẻ này, nếu thật sự bị cảm, cũng không bao giờ biết uống thuốc.” Chú Cung nghe lời Thẩm Lệ Quyên nói, nghĩ đến chuyện xảy ra đêm qua, có lẽ Cung Lăng Hạo thật sự đã bị cảm. Dầm mưa lớn, còn phải chăm sóc Tô Tiểu Tuyết, có thể không bị cảm sao? “Bà chủ, có một chuyện, tôi không biết có nên nói không.” “Chuyện gì vậy?” Thẩm Lệ Quyên rất ít khi thấy chú Cung nói chuyện ấp úng, chắc hẳn là chuyện rất quan trọng. “Chú mau nói đi.” “Đêm qua mưa lớn, lúc nửa đêm, cậu chủ đã dầm mưa vì mợ chủ. Hơn nữ còn chăm sóc mợ chủ cả đêm. Cho nên... cậu chủ có lẽ bị cảm rồi.” “Cái gì? Lăng Hạo lại dầm mưa vì người phụ nữ đó?” Chú Cung vừa dứt lời, Thẩm Lệ Quyên liền kích động hét lớn. “Ở đây không còn việc của chú nữa, lui xuống đi.” Ý thức được mình có chút thất thố, nên nhanh chóng đuổi chú Cung đi. Tô Tiểu Tuyết thay quần áo xong, bởi vì vẫn hơi đau đầu, cho nên động tác xuống lầu trông có chút uể oải và lờ đờ. Thẩm Lệ Quyên nhìn Tô Tiểu Tuyết từ trên cầu thang đi xuống, phẫn nộ đến mức mắt nheo lại thành một đường. Bà không ngờ kỹ năng quyến rũ của người phụ nữ này lại lợi hại như vậy, mê hoặc cả con trai bà. “Ôi, đây không phải là mợ chủ nhà họ Cung sao? Sao lại dậy sớm như vậy? Cũng không bảo người làm hầu hạ.” Thẩm Lệ Quyên ăn bánh mì trên tay, cố ý lạnh lùng chế giễu Tô Tiểu Tuyết với giọng điệu mỉa mai. Tô Tiểu Tuyết nhìn quanh căn phòng rộng lớn, cả tầng dưới chỉ có một mình Thẩm Lệ Quyên. Cho dù cô không muốn nghe thấy giọng nói chua ngoa cay nghiệt của Thẩm Lệ Quyên cũng khó. “Bác gái, chào buổi sáng.” Nghĩ rằng dù sao đây cũng là địa bàn của người ta, cho nên tốt nhất vẫn nên tôn trọng bà. “Giờ còn sớm à? Có phải phải đợi mặt trời lặn rồi mới tính là muộn không?” Bà nhìn Tô Tiểu Tuyết đã đứng ở đối diện. “Bác gái? Cô gọi ai đấy? Ai là bác gái của cô?” Cô cảm thấy dù mình có nói gì thì mỗi lời cô nói đều có thể khiến Thẩm Lệ Quyên phản cảm, thậm chí là liên tiếp phản bác. Tô Tiểu Tuyết vốn còn muốn nói gì đó, nhưng lại kìm lại. Từ tối hôm qua đến giờ, ngay cả một ngụm nước cô còn chưa uống. Nhìn bữa sáng phong phú đầy bàn, cũng không quan tâm đến việc đánh răng rửa mặt, dùng tay cầm một chiếc bánh sandwich ăn. “Cô làm gì vậy hả? Ai cho cô ngồi vào bàn ăn? Đây là đồ cho cô căn sao?” Thẩm Lệ Quyên đập mạnh xuống bàn, gầm lên với cô. Có lẽ là vì quá đói, có lẽ là vì cô đã hiểu cách quen với sự phản bác của bà già này, cho nên cũng không thèm để ý. Tự lấp đầy bụng mình. “Không được ăn.” Khi Tô Tiểu Tuyết không để ý đến bà, bà càng phẫn nộ. Cầm cốc sữa trước mặt lên, đổ sữa trong đó lên mặt cô. “A...” Tô Tiểu Tuyết sửng sốt vì sữa ấm ập đến bất ngờ, từ đó theo bản năng kêu lên một tiếng. Cô nhìn sữa trên người mình, phần tóc mái trước trán vẫn không ngừng nhỏ sữa. Chất lỏng dính đầy trên mặt trông vô cùng nhếch nhác. Cô đã nhẫn nhịn người phụ nữ này đủ lâu rồi, Thẩm Lệ Quyên không vừa mắt cô, cô còn không muốn nhìn thấy bà. Cô ấm ức hơn bất kỳ ai.
⬅ Trước Tiếp ➡