Chương 36
22.2: Chồng là kẻ biến thái 3 Bất đắc dĩ, anh chỉ có thể bế cô lên, mưa quá lớn, cũng không quan tâm đến việc che ô, dầm mưa chạy vào trong nhà. “Chậu chủ, là cậu sao?” Chú Cung nghe thấy động tĩnh liền bật đèn trong phòng khách lên. “Ôi trời, chuyện gì vậy?” Ông có chút kinh ngạc, thấy Cung Lăng Hạo và Tô Tiểu Tuyết đều ướt hết. “Đừng nói ra ngoài, chú đi nghỉ ngơi đi.” Cung Lăng Hạo chỉ dặn dò chú Cung một tiếng, rồi bế Tô Tiểu Tuyết vội vàng đi lên lầu. Mặc dù chú Cung không hiểu đã xảy ra chuyện gì, nhưng để không làm phiền những người đang ngủ, ông liền nhanh chóng tắt đèn. Ngoại trừ người giúp việc nữ trong nhà và Thẩm Lệ Quyên, chưa từng có cô gái nào bước vào phòng ngủ của Cung Lăng Hạo. Nhưng vì Tô Tiểu Tuyết, lần đầu tiên anh phá lệ, để một nữ nhân toàn thân ướt nhẹp nằm trên người mình. Lúc này là nửa đêm, mọi người đều đang ngủ. Nếu anh đi gọi người giúp việc nữ, để Thẩm Lệ Quyên biết được, có lẽ lại sinh ra phiền phức không cần thiết. Tô Tiểu Tuyết sốt rất cao, nếu cứ mặc quần áo ướt đi ngủ, chắc chắn sẽ nghiêm trọng hơn. Vì sức khỏe của cô, anh cũng không quan tâm đến điều gì khác. Cứ coi như anh đã là chồng hợp pháp của cô, chồng thay quần áo cho người phụ nữ của mình thì có gì mà không được? Ngày hôm sau, khi tia nắng đầu tiên của buổi sáng chiếu vào phòng ngủ từ cửa sổ sát sàn, Tô Tiểu Tuyết chưa bao giờ ngủ trên chiếc giường êm ái như vậy, lười biếng cử động cơ thể. Thực sự thoải mái quá đi. Mặc dù đầu hơi choáng váng, nhưng chiếc giường êm ái này dường như khiến cô giảm bớt đi nhiều. Ấm ấm, mềm mềm, cảm giác ấm áp. Không giống như con gấu bông trong nhà cô. Tô Tiểu Tuyết dùng má cọ nhẹ, tay vuốt ve loạn xạ, đột nhiên nắm phải một vật gì đó, cưng cứng, còn có cảm giác hơi ươn ướt. Cô mở đôi mắt ngái ngủ ra, trong mắt xuất hiện một khuôn mặt anh tuấn đẹp trai, hơi thở trầm mạnh, nhẹ nhàng phả vào mặt cô. Môi cô áp vào ngực đối phương. Ngón tay nhẹ nhàng nhấc chăn trên người, quần áo đã hoàn toàn thay đổi. Mọi thứ xung quanh cũng đều thay đổi. Trời ạ, đây là đâu? “Aa... biến thái....” Cô nhất thời không chịu nổi, hét lớn. Hai tay liều mạng đấm vào người anh. “Ưm...” Cung Lăng Hạo dùng tay ra sức bịt miệng cô lại, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cô. “Nhìn cho rõ, chồng em nằm bên cạnh em, em la hét cái gì?” Anh vô cùng coi thường sự kinh ngạc của cô. Miệng của Tô Tiểu Tuyết bị anh bịt lại, có lời khó nói. Cô chưa bao giờ thừa nhận ‘chồng’ mà anh nói. Sao có thể trèo lên giường cô mà không có sự đồng ý của cô chứ? Cung Lăng Hạo nhìn bộ dạng của cô, có lẽ đã hiểu là chuyện gì, lúc này mới thả tay bịt miệng cô ra. “Sao anh có thể trèo lên giường của tôi? Đáng ghét!” Cô không thể chấp nhận hiện thực này, phẫn nộ dùng chân muốn đá anh xuống giường, không ngờ lại bị tay anh giữ chặt. Bàn chân trắng nõn đó, sức lực đúng là không được. “Trong đầu em toàn là bã đậu à? Nhìn rõ xem đây là đâu chưa?” Anh không cần sờ trán cô, chỉ cần nhìn thần sắc và hành động của cô cũng có thể biết rằng cô gái này đã hạ sốt rồi. Sớm biết sẽ như vậy, đêm qua không nên bế cô vào, để cô chết ở trong sân cho rồi. “Ở đâu?” Cô nhìn xung quanh, trang hoàng bên trong chỉ có hai màu đen trắng, tất cả mọi thứ đều sắp xếp ngay ngắn, không chút bụi nào. Và mỗi thứ trông có vẻ chắc đều không phải là đồ rẻ tiền.