⬅ Trước Tiếp ➡
21.1: Chồng là kẻ biến thái 2 Tô Tiểu Tuyết nhìn bầu trời, vốn còn có những ngôi sao đầy trời đồng hành cùng cô trải qua đêm dài, nhưng lúc này những ngôi sao đột nhiên biến mất. Tiếng côn trùng và tiếng chim trong bãi cỏ lại ngày càng lớn hơn. Trong đêm tối, kèm theo những âm thanh kỳ lạ có chút đáng sợ, cô nhìn xung quanh, trong lòng thấy hơi sợ hãi. Dù sao cô cũng chưa bao giờ ở một mình qua đêm trong sân vườn lớn này. Trong màn đêm, nhà họ Cung đứng sừng sững như cung điện, trong mắt cô tưởng như sắp đổ nhào, thực sự lo lắng giây tiếp theo, cả căn nhà sẽ đổ ập xuống người cô. Cô thấy rất lạnh, chiếc váy mỏng tuy rất cao quý xinh đẹp, nhưng không hề ấm áp chút nào. Toàn thân cô bắt đầu run rẩy. Để chiến đấu đến cùng với gã ngốc lạnh lùng Cung Lăng Hạo kia, cô tuyệt đối không thể nhận thua, cho dù chết lạnh, chết cóng cũng không được vào nhà họ Cung. Sau khi tắm xong, Thẩm Lệ Quyên đi ngang qua phòng ngủ của Cung Lăng Hạo, phát hiện đèn trong phòng anh vẫn chưa tắt. Còn Tô Tiểu Tuyết ở trong sân cũng vẫn ngồi đó. Để thăm dò Cung Lăng Hạo rốt cuộc có ý gì với Tô Tiểu Tuyết, bà không khỏi nhẹ nhàng gõ cửa phòng của Cung Lăng Hạo. “Con trai, con ngủ chưa?” “Mẹ, mẹ vào đi.” Thẩm Lệ Quyên đẩy cửa phòng ra nhìn, chỉ thấy Cung Lăng Hạo đang nằm trên giường, xem một số tài liệu. “Muộn như vậy rồi còn xem tài liệu à? Con không chú ý đến sức khỏe của mình, mẹ sẽ lo lắng.” Bà ngồi xuống bên giường anh. “Mẹ, mẹ có chuyện gì sao?” Anh vẫn xem tài liệu trên tay, nghĩ bằng đầu ngón chân cũng biết bà đến là vì chuyện của Tô Tiểu Tuyết. “Có phải Tiểu Tuyết làm con không vui không?” Bà hỏi với giọng điệu thăm dò. Tiểu Tuyết, không phải bà không thích cô sao? Sao đột nhiên lại gọi thân mật như vậy? “Mẹ muốn nói gì?” Để thể hiện sự tôn trọng của anh đối với bà, lúc này anh mới đặt tài liệu trên tay xuống, nhìn thẳng vào bà. “Con nhìn xem, Tiểu Tuyết dù sao cũng là một cô gái, sao con lại để con bé ở trong sân chứ, lúc này đêm khuya nhiều sương, cẩn thận bị cảm lạnh.” Cung Lăng Hạo hiểu mẹ của mình, đây không phải là những gì bà muốn nói với anh. “Mẹ thấy nên làm thế nào? Mời cô ấy vào trong nhà sao?” Cung Lăng Hạo nói rồi, cố ý làm ra động tác nói được sẽ làm được ngay. “Không phải, không phải...” Thẩm Lệ Quyên vội vàng ngăn anh lại, biết mình dùng chiêu này với Cung Lăng Hạo căn bản là không có tác dụng, nhanh chóng đổi phương án. “Phụ nữ ấy, không thể nuông chiều được. Con xem, còn chưa tổ chức tiệc cưới, nó đã bắt đầu thách thức con rồi. Đây còn ra thể thống gì nữa? Nếu con không thích nó, mẹ sẽ đi đuổi nó đi. Tránh để con nhìn thấy lại phiền lòng.” Sự chuyển biến thái độ của bà còn nhanh hơn lật sách. “Cô ấy đã là con dâu của nhà họ Cung rồi, ông nội cũng đã thừa nhận rồi, cho dù mẹ không thích cô ấy. Có phải cũng nên nể mặt ông nội không?” Cung Lăng Hạo nói với bóng lưng của Thẩm Lệ Quyên chuẩn bị đi xuống lầu đuổi Tô Tiểu Tuyết đi. “Mẹ...” Bà quay đầu lại, thực sự không biết trong lòng con trai mình rốt cuộc đang nghĩ gì. “Con không cho nó vào nhà họ Cung, không phải chính là không thích nó sao. Nếu đã như vậy, sao con không bảo nó đi chứ? Mẹ đã nói với con rồi, Hân Mạt rất thích con. Chỉ khi con ở bên Hân Mạt thì mới có được hạnh phúc thật sự.”
⬅ Trước Tiếp ➡