Chương 34
21.2: Chồng là kẻ biến thái 2 Mấy ngày nay, con trai bà ngoại trừ đến công ty thì luôn ở nhà. Hoàn toàn không có cơ hội ở cùng ông nội. Bà không hiểu, tiểu tử này từ khi nào đã giải quyết xong xuôi với ông nội nó. “Cho dù không thích, cô ấy cũng là con dâu của nhà họ Cung, cho nên từ giờ trở đi, mẹ cứ coi cô ấy như con dâu của mình. Đừng nói những chuyện khác nữa. Nếu không còn chuyện gì khác, phiền mẹ ra ngoài thì đóng cửa lại.” Nói xong, anh lại cầm tài liệu ở trước mặt lên xem. Thẩm Lệ Quyên còn muốn nói gì đó, nhưng Cung Lăng Hạo đã nói như vậy rồi, bà chỉ có thể rời khỏi phòng anh. “Ầm ầm...” Bên ngoài cửa sổ sát sàn, đột nhiên truyền vào tiếng sấm sét liên tục, xuyên qua rèm cửa sổ trắng, tia sét lóa mắt tạo thành sự tương phản rõ rệt với ánh đèn trong phòng ngủ của anh. Cung Lăng Hạo đặt tài liệu trên tay xuống, không khỏi đi đến trước cửa sổ, vén rèm cửa sổ trắng ra, nhìn Tô Tiểu Tuyết vẫn đang ngồi trên ghế trong sân dưới nhà. Cô gái đó đúng là bướng bỉnh, đối mặt với thời tiết như vậy, vẫn có thể ung dung thản nhiên. Anh muốn xem cô có thể cầm cự được đến lúc nào. Một lúc sau, những hạt mưa bắt đầu từ trên trời rơi xuống, sau đó những hạt mưa to bằng hạt đậu đó kết thành chuỗi hạt, nhanh chóng từ trên trời rơi xuống. Lúc này Tô Tiểu Tuyết mới đứng dậy khỏi ghế, nhưng cô không có ý muốn khuất phục Cung Lăng Hạo, chỉ là cảm thấy ông trời đang đùa giỡn với cô. Không thể nào trùng hợp đến thế chứ? Đã lâu rồi trời không mưa, vậy mà tối nay lại mưa lớn? Cô lắc đầu ý cười mỉa mai. Dù mưa có to đến đâu, cô cũng sẽ không chớp mắt. Cơ thể của cô khá tốt, đâu dễ cảm lạnh như vậy. “Mợ chủ, cô vẫn nên vào trong nhà đi, mưa càng lúc càng lớn. Xem ra sẽ không tạnh trong chốc lát đâu.” Mạc Nham từ trong nhà lấy ô ra, chạy đến bên cạnh Tô Tiểu Tuyết, khuyên nhủ một lần nữa. “Không cần đâu, tôi thấy ở đây rất tốt.” Cô mỉm cười với anh ta, từ chối ý tốt của anh ta. “Mợ chủ, cô hà tất phải như vậy chứ? Cậu chủ không phải thật sự muốn cô ở đây cả đêm, chỉ cần cô bằng lòng đi vào, cậu chủ sẽ không nói gì đâu.” Mạc Nham cố gắng che ô cho Tô Tiểu Tuyết. “Tôi căn bản không mong đợi gì ở anh ấy cả.” Tô Tiểu Tuyết đẩy Mạc Nham ra, để mưa lớn trên trời tôi luyện mình. “Anh đi vào đi.” Cô biết Mạc NHam sẽ không hiểu tại sao cô không muốn đi vào. Trước đây cô lo lắng không thể lấy chồng, nhưng bây giờ khi đột nhiên gả mình đi, cô lại tỏ ra không cam tâm như vậy. Có lẽ bắt đầu từ lúc cô và Cung Lăng Hạo xem mắt, cô đã rơi vào tròng của Cung Lăng Hạo. Sở dĩ anh lấy cô, không phải vì vóc dáng cô đẹp, không phải vì cô có mấy phần nhan sắc, cũng không phải vì hoàn cảnh gia đình cô không tốt. Chỉ là bởi vì anh phải lấy một người vợ trong thời gian ngắn, hơn nữa người vợ đó còn phải được mọi người công nhận, như vậy anh sẽ có thể ngồi lên vị trí chủ tịch của Tập đoàn Cung Thị. Anh biết cô là cháu ngoại của Thương Viễn, trước đó anh đã điều tra rõ thân phận của cô. Trong mắt anh, cô chẳng qua chỉ là một con tốt. Cô sẽ không để anh toại nguyện, tuyệt đối không thể gả vào nhà họ Cung, bị loại người như anh lợi dụng. Tô Tiểu Tuyết hất cao cằm, nhìn vào cửa sổ phòng ngủ của Cung Lăng Hạo trên tầng hai qua màn mưa lớn. Tuy cô không nhìn thấy tình hình trong phòng ngủ, nhưng đèn trong phòng ngủ vẫn sáng, vậy càng chứng tỏ người đàn ông đó vẫn chưa ngủ.