Chương 32
20.2: Chồng là kẻ biến thái (1). “Ôi, sao lại thế này?”. Thẩm Lệ Quyên ở bên ngoài cả ngày, vừa mới vào sân nhà thì chỉ thấy xe của Cung Lăng Hạo đậu ở cửa, mà người phụ nữ Tô Tiểu Tuyết vẫn luôn được con trai bà ta bảo vệ thì chỉ ngồi ngơ ngác trong sân một mình, trông thật là thê lương. “Bà chủ”. Mạc Nham cung kính gọi. “Cậu chủ đâu? Người phụ nữ ở đây làm gì?”. Ngày hôm nay lúc ở tập đoàn Cung Thị, hai người này ân ái như thế kia mà, sao mới có mấy tiếng mà cô ta đã thành thế này rồi, bà ta cần phải tìm hiểu rõ mới được. “Cậu chủ đang ở trong nhà, mợ chủ…”. Mạc Nham hơi do dự, nhưng không dám giấu diếm Thẩm Lệ Quyên: “Mợ chủ muốn về nhà mẹ đẻ, cậu chủ không đồng ý, cho nên để mợ chủ ngồi ở đây, không được đi đâu cả”. “Ha hả…”. Thẩm Lệ Quyên nghe Mạc Nham nói vậy thì vui sướng bao nhiêu khỏi phải nói, bà ta đi tới trước mặt Tô Tiểu Tuyết: “Thấy chưa? Đừng tưởng đăng ký kết hôn với Lăng Hạo rồi là cô sẽ thật sự trở thành mợ chủ của nhà họ Cung. Lăng Hạo nó không thích cô, cho dù cô sống ở nhà họ Cung chúng tôi thì kết quả cuối cùng cũng chỉ có một, đó chính là bị phớt lờ, bị ghẻ lạnh. Thức thời thì mau rời đi đi”. Thẩm Lệ Quyên đã kìm nén cơn tức cả ngày hôm nay, bây giờ thấy Tô Tiểu Tuyết ngây người trong sân nhà bọn họ, Cung Lăng Hạo không cho cô đi vào, bà ta lập tức cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều. Đương nhiên, là chính bà ta hiểu lầm rằng Cung Lăng Hạo không cho Tô Tiểu Tuyết bước vào cửa nhà họ Cung, chứ tuyệt đối không ngờ rằng Cung Lăng Hạo tức giận để cô ngồi ngoài sân bởi vì cô không muốn vào nhà họ Cung. Thẩm Lệ Quyên ngâm nga vui sướng đi vào phòng khách. “Chú Cung, chuẩn bị một chút bánh ngọt, hôm nay tôi thấy ngon miệng, muốn ăn thêm một chút”. Bà ta tuỳ tiện để túi xách trong tay bên cạnh Cung Nam Thiên đang ngồi trên ghế salon. “Có chuyện gì mà bà vui thế?”. Cung Nam Thiên đeo kính đọc tạp chí kinh doanh trong tay. “Không cần nhìn bản mặt của người phụ nữ kia, ông nói xem tôi có thể vui vẻ không?”. Bà ta cầm hoa quả trên bàn, vừa ăn vừa nói. Cung Nam Thiên nhìn chằm chằm bà ta, lúc này mới nhận ra, Cung Lăng Hạo và Tô Tiểu Tuyết ngày hôm nay như hình với bóng, sao chỉ có Cung Lăng Hạo về nhà, đứa con dâu bọn họ không đồng ý kia đâu rồi? “Tô Tiểu Tuyết chưa về nhà sao?”. Cung Nam Thiên buông tờ báo trong tay xuống, hỏi chú Cung mới đưa bánh ngọt lên. “Thưa ông chủ, hình như chỉ có cậu chủ trở về một mình”. Chú Cung bận rộn chuyện trong nhà quá, đến bây giờ vẫn chưa bước ra khỏi phòng khách được một bước, đương nhiên không biết rằng Tô Tiểu Tuyết vẫn còn ngồi trong sân hứng gió lạnh. “Tôi biết ngay mà, thằng nhóc kia chắc chắn chỉ vui đùa thôi. Nó có bao giờ nghiêm túc với phụ nữ đâu. Không về cũng được, xem ra cái gọi là “hôn lễ” này cũng không cần làm theo lời ông cụ nữa đâu”. Ông ta và Thẩm Lệ Quyên có suy nghĩ giống nhau, con dâu của nhà họ Cung nói gì đi nữa cũng phải tìm một người môn đăng hộ đối. “Haiz, ông đừng vui mừng quá sớm, có lẽ mọi chuyện không như ông tưởng tượng đâu”. Thẩm Lệ Quyên tuy tận mắt nhìn thấy Tô Tiểu Tuyết ở trong sân, hơn nữa còn do Cung Lăng Hạo ra lệnh, nhưng không thế chỗ trong cuộc hôn nhân này được thì cũng không giải quyết được gì. Thời gian càng ngày càng muộn, Tô Tiểu Tuyết vẫn ngồi trên ghế trong sân, bất kể Mạc Nham khuyên thế nào, cô cũng làm như không nghe thấy. Cô muốn phản kháng Cung Lăng Hạo đến cùng, dựa vào đâu mà chuyện gì cũng do anh quyết định. Cuộc hôn nhân như vậy, căn bản không phải là mong muốn của cô. Mạc Nham khoá cổng nhà lại đề phòng ngừa Tô Tiểu Tuyết đào tẩu. Một lát sau, anh ta vào nhà họ Cung một mình.