Mộ Sơ Tình không xoay người: "Công ty của tôi sẽ không thuê một người chỉ vì việc tư mà tổn hại đến hình tượng của công ty, tha thứ cho cô một lần, cô sẽ khiến tôi phải tha thứ cho cô lần hai..."
Bên trong phòng làm việc trằm mặc một lát...
"Tổng giám đốc Mộ , tâm địa của ngài không ngờ lại nguội lạnh đến như vậy, tôi cũng không có liêm sỉ, đi van xin cô, một cái người ngay cả con của người khác cũng dám giết, tôi đây còn ôm hy vọng gì!"
Thư ký Ngô hình như có lẽ đã biết sự tình này xảy ra sẽ không còn có cách nào có thể cứu vãn được nữa, dứt khoát cũng không sợ bị vạch mặt, sau cùng những lời nói chanh chua cũng theo đấy bật ra ngoài.
Mộ Sơ Tình chậm rãi xoay người, lẳng lặng nhìn thư ký Ngô vài giây, cuối cùng, khóe môi nổi lên một mạt lạnh lùng tàn nhẫn:
"Thư ký Ngô, quả thực cô cũng không để lại cho mình chút đường lui nào rồi. Xem ra trên nội dung sơ lược lý lịch của cô cũng phải sửa lại một chút, cô xem "Sa thải vì nhận hối lộ làm tổn hại hình tượng công ty" tổng kết này của tôi cũng không tệ lắm chứ!"
"..." Trên mặt thư ký Ngô trong nháy mắt trắng bệch.
"Cút!"
Thê thảm
Thư ký Ngô rời khỏi, Mộ Sơ Tình thở một hơi dài thượt, cái tay đặt bên môi nắm chặt lại với nhau, vô cùng dùng sức, đốt ngón tay trắng ra.
“Mộ Sơ Tình, cô nói xem, tôi nên nói cô thế nào đây. Ở trước mặt tôi, cô mãi mãi đều thê thảm như vậy. Xem ra ba năm trước, tôi đã tốn không ít tinh lực một cách vô ích rồi. Mùi vị phụ nữ đẻ non đúng là không dễ chịu, nhưng được cái là đứa bé trong bụng cô cũng mất rồi...”
Trong đầu lại hiện ra khuôn mặt lắm miệng đắc ý kia của Thường Sở, Mộ Sơ Tình nhói đau, cơ thể hơi lảo đảo. Một tay cô đỡ bàn làm việc, một tay dùng sức che lấy ngực của mình, tức ngực, khó thở, tim đau khó chịu được...
Cô thở hổn hển, gương mặt trắng bệch, giọt nước mắt to nhỏ xuống mặt bàn. “Con ơi, con của tôi...”
Cả người cô bị bao phủ trong sự bi thương nồng đậm!
Bốn năm, cô vẫn luôn cưỡng ép bản thân không nghĩ tới chuyện này. Chỉ có chuyện này là cô thật sự không thể chịu đựng được.
Thường Sở!!
Trong đôi mắt kia của Mộ Sơ Tình là sự thù hận không thể che giấu, cô cắn chặt răng, cổ họng khó khăn cử động hai cái, cật lực đè nén sự phẫn nộ và bi thương của mình. Cô nhấc tay lên lâu mắt, sau đó đứng thẳng người, cầm thư mời trên bàn lên, sự thù hận trong mắt tóe ra.
Cô cầm điện thoại lên. “Dĩ An, thứ tư tuần sau đi cùng em!”
“... Được!”
“Cảm ơn anh!”
Cố Dĩ An chỉ yên lặng một giây, nhìn thiệp mời trong tay của mình, lên tiếng đồng ý Mộ Sơ Tình.
Chỉ cần là việc cô muốn làm, anh ta mãi mãi đều sẽ ủng hộ cô.
Mộ Sơ Tình cũng không nói nhiều với anh ta, cảm ơn xong liền lưu loát cúp máy.
Mộ Sơ Tình thở dài một cái, bước vào phòng vệ sinh riêng trong phòng làm việc. Cô vặn mở vòi nước, giơ tay xuống dưới vòi nước, để cho dòng nước lạnh lẽo xuyên qua ngón tay mảnh của cô. Nước lạnh kích thích tất cả giác quan của cô, cô cười lạnh một tiếng, vốc nước lạnh hắt lên mặt của mình.
Hai tấm thiệp mời tràn ngập niềm vui nằm yên lặng trên bàn làm việc của cô.
Một tấm là ngày đầu tiên cô về nước, Thường Sở đưa thiệp mời đính hôn cho cô.
Một tấm khác là người cô gặp lúc cô xuống tầng dưới của công ty đã đưa cho cô.
Cô quen người đó, đó là người Thịnh Chinh Vũ tin tưởng nhất, là trợ lý bên cạnh Thịnh Chinh Vũ lúc ông ta còn tại chức, là quản gia bên cạnh sau khi Thịnh Chinh Vũ nghỉ hưu, Thịnh Lâm.
Lúc gặp ông ta, cô cũng có hơi kinh ngạc.
Năm đó khi ở nhà họ Thịnh, cũng chỉ có một mình Thịnh Chinh Vũ là người duy nhất thật lòng thật dạ với cô. Mặc dù cô rất hận nhà họ Thịnh, nhưng chỉ riêng Thịnh Chinh Vũ là cô ít nhiều vẫn còn giữ chút tôn kính, cô trước giờ đều không phải người giận cá chém thớt.
Tuổi tác của Thịnh Lâm và Thịnh Chính Vũ cũng không chênh lệch bao nhiêu, bây giờ xem ra mái tóc đã hoa râm, trên mặt hiện ra mấy phần bể dâu.
Ông ta thấy cô, cung kính khom người với cô. “Cô chủ, đã lâu không gặp!”
Mộ Sơ Tình cười lấy lệ. “Bác Thịnh, tôi không phải cô chủ gì cả!”
Thịnh Lâm nhìn cô một cái sâu sắc, mắt lại nhìn Cố Dĩ An phía sau Mộ Sơ Tình, cũng khiêm nhường nói: “Cậu Cố, ông chủ vẫn luôn muốn tìm cậu uống trà, đánh cờ. Nếu cậu có thời gian, thì xin hãy tới thăm ông ấy!”
Trên khuôn mặt dịu dàng của Cố Dĩ An hiện lên nụ cười nhàn nhạt, anh ta gật đầu. “Chắc chắn tôi sẽ tới!”
Thịnh Lâm híp mắt cười, lấy hai tấm thiệp mời ở trong lòng ra, một cái đưa cho Cố Dĩ An trước, rồi một cái đưa tới trước mặt Mộ Sơ Tình.
“Không ngờ cô cậu lại đi cùng nhau, hai tấm thiệp mời này là đích thân ông chủ nhờ cậy, mong cô cậu hãy nhận lấy.”
Mộ Sơ Tình lại không liếc nhìn một cái. “Bác Thịnh, nếu là thiệp mời đính hôn của cậu chủ nhà các ông và Thường Sở, thì tôi đã nhận được rồi...”
Thịnh Lâm lắc đầu. “Thứ tư tuần sau là sinh nhật của bà chủ!”
Thiệp mời thứ hai
Thịnh Lâm lắc đầu. “Thứ tư tuần sau là sinh nhật của bà chủ!”
Lông mày Mộ Sơ Tình chợt cau lại. Tiệc sinh nhật của Diệp Vận?!
Mời cô?
“Bác Thịnh, bà chủ biết chuyện này không?”
Thịnh Lâm cười nhìn cô, hỏi một đằng, trả lời một nẻo.
“Cô Mộ, chỉ là ông chủ muốn gặp cô!”
Mộ Sơ Tình cong mày, giơ tay nhận lấy thiệp mời.
Thịnh Lâm thu tay lại. “Mong cô cậu sẽ tới! Tôi xin phép đi trước.”
Mộ Sơ Tình vốn không định đi. Diệp Vận năm đó ghét cô tới mức ước gì có thể cho cô chết đi, cô cần gì phải tới đó mà chịu tức.
Còn về Thịnh Chinh Vũ, cô có thể gặp riêng, nên cũng thôi.
Nhưng mà tất cả điều này đều là do Thường Sở ép cô!
Cả đời này của cô đều không thể tha thứ cho cô ta!
Một tiếng nhạc không thường nghe thấy bỗng vang lên, Mộ Sơ Tình híp mắt, rút khăn giấy ra lau tay, rồi vội vàng chạy tới cầm di động trên bàn làm việc lên.