⬅ Trước Tiếp ➡
Tròng phòng làm việc của Mộ Sơ Tình...
"Tổng giám đốc Mộ, ngài tìm tôi có việc gì sao?"
Mộ Sơ Tình ngẩng đầu nhìn cô ta một cái, thoạt nhìn bề ngoài thì rất giỏi giang khôn khéo, chỉ ở giữa hai hàng lông mày tiết lộ khí chất nhỏ nhem mơ hồ, Mộ Sơ Tình nhíu nhíu mày, là loại người tiểu nhân thích chiếm tiện nghi, lại là kẻ tham lam.
Cô vứt cái bút máy "Pa" trên tay lên bàn, cơ thể hơi tựa về lưng ghế sau lưng, hai cánh tay khoác lên hai bên tay vịn của ghế, hai bàn tay khoang ở trước ngược, nửa cười nửa như không cười nhìn người phụ nữ đang đứng ở trước bàn làm việc của cô.
Thư ký Ngô bị cử động ném bút của Mộ Sơ Tình dọa cho càng thêm hoảng sợ, lại nhìn thấy cô dùng biểu tình đấy nhìn mình, trong lòng bắt đầu lập cập run sợ.
Mộ Sơ Tình quan sát thư ký Ngô trong một khoảng thời gian, bầu không khí bên trong phòng làm việc giống như đã chết.
Không để lại đường rút lui
Mãi đến lúc thư ký Ngô đã có chút không chịu nổi, chóp mũi bắt đầu chảy ra tầng mồ hôi mịn, Mộ Sơ Tình mới chậm rãi mở miệng:
"Nghe nói bạn của cô đã từng làm người phục vụ hả?"
"..." Thư ký Ngô nghi hoặc nhìn Mộ Sơ Tình.
Mộ Sơ Tình nở một nụ cười, lại bồi thêm một câu:"Nói ví dụ như, thí dụ được kéo đến làm nhân viên tạp vụ cho yến tiệc của nhà người khác chẳng hạn..."
Thư ký Ngôn bỗng nhiên ngẩng phắt đầu nhìn về phía Mộ Sơ Tình, trong đôi mắt ánh lên vẻ hoảng loạn tràn ngập, tiếp xúc đôi mắt sắc bén của Mộ Sơ Tình, lại hoảng hốt cúi đầu, hai tay vặn thành một đoàn khẩn trương ở trước người, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Mộ Sơ Tình nhìn thấy dáng vẻ này của cô ta, trong lòng đã hiểu.
Đợi mãi vẫn không có lời đáp lại, Mộ Sơ Tình nhịn nhịn hỏi lại một lần nữa:
"Thư ký Ngô, cô có thể trả lời câu hỏi của tôi được không, hay là bảo... cô không nghe rõ vấn đề của tôi hoặc nghe nhưng vẫn chưa hiểu?"
"Không... không phải ạ..."
Thư ký Ngôn gấp gáp mở miệng, biểu tình trên mặt càng thêm hoảng loạn.
"Vậy sao? Vậy thì tốt!"
Lời nói của Mộ Sơ Tình rất nhẹ, một chân điểm trên mặt đất, hơi hơi dùng sức, chiếc ghế giám đốc nâng cơ thể của cô, nhẹ nhàng lay động, yên tĩnh chờ đợi đáp án.
Thư ký Ngô lại trầm mặc mất mấy giây, kiên trì của Mộ Sơ Tình hình như cũng bị ma sát đến không còn, cô chậm rãi dừng đung đưa lại, cơ thể nghiêng về phía trước, hai tay đặt lên bàn làm việc.
Nét mặt của cô âm độc bình tĩnh, trong ánh mắt cũng nổi lên nồng nặc mất kiên nhẫn.
"Cô có nói hay không vậy?"
Khẩu khí và nét mặt của cô đã hòa thành một thể, âm trầm lạnh lẽ.
Cơ thể thư ký Ngô giật một cái, vẫn mở miệng:" Vâng ạ, nếu như Mộ tổng đang tức giận vì một số lời đồn nhảm, tôi xin lỗi ạ. Chuyện này đúng là do tôi không cẩn thận nói lộ ạ!"
"Không cẩn thận?"
Mộ Sơ Tình âm thầm cười xùy một hồi, cuối cùng lại nặng nề tựa lưng vào thành ghế.
Thư ký Ngô nắm chặt hai tay, âm thầm cắn răng, nhắm mắt nói:
"Vâng!"
Bên trong phòng làm việc lại một đợt yên lặng.
"Thư ký Ngô, tôi nói cho cô biết, đây không phải là không cẩn thận!"
"!" Thư ký Ngô ngẩng đầu nhìn cô, kinh ngạc lướt qua đáy mắt.
Mộ Sơ Tình lại cười nói:"Bữa tiệc tại nhà kia do tôi bảo người chuẩn bị, gọi hay không gọi nhân viên tạp vụ bên ngoài tôi vẫn phải biết. Nói đi, là ai bảo cô làm như vậy nhỉ?"
"..."
Thư ký Ngô cắn chặt răng, chậm chạp không chịu mở miệng nói.
Mộ Sơ Tình bỗng từ ghế đứng lên, đi đến bên người thư ký Ngô, chậm rãi bước quanh người cô ta một vòng, sau đó một đôi tay cùng lúc vỗ lên hai bờ vai của thư ký Ngô.
"Thư ký Ngô ơi là thư ký Ngô, cô đang định để người ta hại chết mình hay sao đây!"
Miệng thư ký Ngôn run rẩy, mở miệng hỏi:"Tổng giám đốc Mộ.. Ngài đang... có ý gì ạ?"
Mộ Sơ Tình thấp giọng cười một tiếng, buông hai bờ vai của thư ký Ngô ra, đi về phía trước hai bước, cả người dựa vào cạnh bàn làm việc, hai tay khoanh trước ngực.
Cô cười nói:"Là ai bảo cô làm như vậy, thật ra tôi đã đoán ra rồi, mà người kia, cũng đã dự liệu được tôi sẽ đoán ra được là cô ta. Cô ấy, chẳng qua đang ngây thơ để cho người ta lợi dụng mà thôi. Sự việc nếu như đúng cô ta đoán chắc sẽ truyền ra khắp công ty, thì cuộc sống an nhàn của cô cũng đến đầu kết thúc rồi!"
Thư ký Ngô nghe vậy, cả người trong nháy mắt mềm nhũn ra, vẻ mặt cô ta hoảng sợ nhìn Mộ Sơ Tình, đáy mắt tràn đầy không thể tin.
"Không có khả năng..."
"Ha ha..."
Mộ Sơ Tình cười trào phúng một tiếng.
Vì sao?
Vì sao tất cả mọi người đều tin tưởng cô ta? Dễ dàng tin tưởng cô ta đến như vậy?
Hơn nữa còn tin đến không nghi ngờ, sự thật đều đã bày ra ở trước mắt, vẫn còn nói không có khả năng?
"Thư ký Ngôn, để tâm đến việc đối nhân xử thế một chút đi! Đừng người nào cũng tin, chớ bị bề ngoài của người đấy che mờ mắt. Nhìn, ngậm bò hòn làm ngọt nhỉ..."
Thư ký Ngô đã tê liệt trên sàn nhà, cắn chặt môi, rơi nước mắt trong im lặng, trên mặt tràn đầy hối hận.
Mộ Sơ Tình nhìn thấy bộ dạng này của cô ta, trong miệng khô khốc, cô những năm đó, có phải cũng như thế này không?
Nhưng mà, dù hối hận ra sau, thì có thể thay đổi được gì sao?
Không thể!
Trên thế giới này không có hối hận, cũng không có máy thời gian, cô đã không có đường để hối hận nữa rồi.
Cô xoay người đưa lưng về phía thư ký Ngô, lạnh lùng nói:"Thư ký Ngô, cô bị sa thải! Lập tức rời khỏi công ty!"
"Mộ...tổng giám đốc Mộ ! Tôi van cô, cho tôi một cơ hội nữa! Tôi cam đoan sẽ không tái phạm nữa!" Thư ký Ngô hai mắt đẫm lệ, từ dưới đất đứng dậy, cắm môi, hèn mọn cầu xin.
⬅ Trước Tiếp ➡