⬅ Trước Tiếp ➡
Di động là một cái di động ấn phím bình thường, ngay cả hãng gì cũng không rõ, mua mất 200 tệ.
Cô vội vàng nghe máy. “Alô!”
“Là cô Sunny phải không ạ?!” Bên kia truyền tới một giọng đàn ông khá là xa lạ, Mộ Sơ Tình híp mắt lại.
“Vâng, là tôi!”
Đối phương đáp một tiếng, sau đó nói vài câu với Mộ Sơ Tình, Mộ Sơ Tình híp mắt, sau đó gật đầu, khóe miệng hiện lên một nụ cười lạnh.
“Được, tôi biết rồi, tôi sẽ chuyển số tiền còn lại cho anh!”
“Cảm ơn!”
Mộ Sơ Tình cúp điện thoại, lấy sim điện thoại ra, dùng sức bẻ thành hai nửa, vứt vào trong thùng rác.
Thật đáng tiếc...
Mộ Sơ Tình lắc đầu rất bất đắc dĩ.
Tiếng gõ cửa vang lên, Mộ Sơ Tình thu hồi ánh mắt, cho mở cửa.
Thư ký nhỏ nơm nớp lo sợ đứng trước trước cửa. “Tổng giám đốc Mộ, tổ hạng mục “Ảo ảnh” giục cô đi họp ạ!”
“Tôi biết rồi!” Mộ Sơ Tình đáp một tiếng, thở dài nặng nề, tay không đi ra khỏi phòng làm việc.
Mộ Sơ Tình đẩy cửa ra, tất cả mọi người trong phòng họp đều hơi kinh ngạc nhìn cô, đa số đều vì tin đồn trong công ty, cũng có một số là vì thái độ làm việc của Mộ Sơ Tình.
Thế mà lại tay không đến họp?!
Một vài đồng nghiệp trẻ tuổi lúc trước còn có chút ngưỡng mộ và kính phục Sở Mộ Tình, bây giờ lại vì hai chuyện này, độ thiện cảm trong lòng đối với Mộ Sơ Tình đã bị hạ xuống.
Mộ Sơ Tình vẫn không để ý, đứng ở chủ vị của phòng họp, cũng không ngồi xuống, hai tay vỗ lên bàn, nói: “Mọi người vất vả rồi, tối nay không cần tăng ca nữa, nghỉ cuối tuần thật tốt. Tôi ấy à, dù gì thì kinh nghiệm vẫn không đủ, mọi người tuổi trẻ khát vọng, nếu có gì không hiểu, thì cứ hỏi Trường phòng Cao của phòng Kế hoạch chúng ta. Đấu thầu thứ sáu tuần sau sắp bắt đầu rồi, mọi người cố lên!”
Trưởng phòng Cao ở bên cạnh lại lạnh lùng hừ một tiếng. “Phụ Thành có bao nhiêu người nhìn chằm chằm cái hạng mục này? Không tăng ca? Còn được hai ngày nghỉ như bình thường? Tổng giám đốc Mộ à, cô tưởng vụ thầu này nói trúng là có thể trúng hả?”
Mộ Sơ Tình đứng thẳng người. “Trưởng phòng Cao, chiếm thời gian hai ngày nghỉ của nhân viên là phạm pháp đó!”
Trưởng phòng Cao lại cười. “Cho tiền tăng ca cũng phạm pháp?”
“Nhưng tôi không muốn trả tiền tăng ca!”
Mộ Sơ Tình nhún vai, lời nói ra rất hời hợt, nhưng là con người thì đều có thể nhìn ra được Mộ Sơ Tình là đang cố tình chống đối Trưởng phòng Cao.
“Cô!”
Quả nhiên, Trưởng phòng Cao bị Mộ Sơ Tình làm cho nghẹn lại, nhưng lại chỉ có thể trừng mắt nhìn Mộ Sơ Tình.
“Trưởng phòng Cao lửa nóng lớn quá, tôi cũng là nghĩ cho công ty, mọi người vì đấu thầu lần này mà tiêu tốn bao nhiêu thời gian và tinh lực, tôi đều nhìn thấy được. Buổi đấu thầu vẫn còn một tuần nữa, tôi thật sự lo mọi người quá mức mệt mỏi, trong buổi đấu thầu sẽ xảy ra vấn đề. Nghỉ ngơi thích hợp vẫn là điều cần thiết!”
“...”
“Được rồi, vẫn còn chút thời gian nữa đến giờ tan ca, mọi người tiếp tục làm việc đi!”
Bù đắp Sơ Tình?!
Mộ Sơ Tình thoải mái rời khỏi, để lại Trưởng phòng Cao lửa giận ngút trời.
...
Thịnh Dục Thần dẫn Thường Sở đến bệnh viện xem vết thương xong, thì dẫn cô ta về thẳng nhà họ Thường.
Thường Nghĩa Khoan vừa thấy con gái của ông ta mình đầy vết thương trở về, sắc mặt vô cùng khó coi, nhưng ở trước mặt Thịnh Dục Thần, ông ta vẫn không nói gì.
Dù sao đối phương là vợ trước của Thịnh Dục Thần, lời này sao ông ta nói được?
Nói thế nào, Thịnh Dục Thần vẫn là người có trách nhiệm!
Mặc dù anh đã sắp trở thành con rể của ông ta rồi, nhưng chàng rể này cũng không phải có thể dễ dàng trách mắng.
Thường Sở cúi đầu, trốn trong lòng Thịnh Dục Thần, thấy Thường Nghĩa Khoan cũng không chui ra khỏi lòng anh.
Thường Nghĩa Khoan bất đắc dĩ thở dài, vẫy tay, ý bảo hai người lên tầng.
Thịnh Dục Thần đưa Thường Sở vào phòng ngủ, giọng điệu vẫn hơi cứng nhắc. “Hai ngày này em nghỉ ngơi cho tốt, cuối tuần đừng ra ngoài.”
Thịnh Dục Thần nói xong liền quay người muốn đi, đôi tay nhỏ mềm mại của Thường Sở lại nắm chặt lấy tay của anh.
Nước mắt to như hạt đậu lăn xuống, rơi bộp bộp trên mu bàn tay của anh.
“Thần, rõ ràng em biết chúng ta sắp phải kết hôn, anh sẽ mãi mãi thuộc về một mình em... Nhưng mà, gần đây em luôn có một cảm giác bất an rất mãnh liệt. Gặp lại Sơ Tình lần nữa, em không biết nên đối mặt với cô ta thế nào, em có lỗi với cô ta, nhưng em cũng hận cô ta. Thần, anh nói xem, em nên làm sao đây?”
Thường Sơ giơ tay ra ôm lấy eo của Thịnh Dục Thần, tựa đầu lên bụng của anh, khóc nức nở ra tiếng.
Thịnh Dục Thần cau mày, lại thả lỏng ra.
Anh giơ tay nhẹ nhàng xoa đầu của Thường Sở, thở dài. “Tôi biết, chuyện này không trách em!”
Tay Thường Sở vòng eo của Thịnh Dục Thần càng chặt hơn, cô ta tiếp tục tủi thân nói: “Thần, em thật sự rất sợ, lúc trước bảo nhường anh cho Sơ Tình là em nói lung tung, anh đừng coi là thật. Chỉ cần có thể ở bên cạnh anh, em thà dùng tất cả mọi cách để bù đắp Sơ Tình...”
Thịnh Dục Thần giơ tay kéo cái tay Thường Sở đang ôm chặt eo anh xuống.
Thường Sở ngẩng đầu, sắc mặt căng thẳng, nước mắt mông lung nhìn Thịnh Dục Thần.
Thịnh Dục Thần khẽ thở dài, nắm hai cái tay nhỏ của cô ta vào trong lòng bàn tay to lớn của mình. “Đừng nhạy cảm quá, tôi sẽ không rời xa em!”
Thường Sở mở to đôi mắt vừa to vừa sáng, ngây ngẩn nhìn Thịnh Dục Thần một lát, cuối cùng hết khóc lại cười, đầu lại lần nữa vùi vào trong lòng Thịnh Dục Thần.
Thịnh Dục Thần lại kéo Thường Sở ra khỏi lòng mình. “Được rồi, em nghỉ ngơi sớm đi, cuối tuần đừng đến công ty.”
Thường Sở mềm mại lại nặng nề đáp một tiếng. “Ừ, em biết rồi, dù sao hồ sơ đấu thầu đã được định rồi, em cũng không có gì để làm nữa!”
“Ừ, vậy thì tốt! Tôi đi trước đây!”
“Anh lái xe chậm chút!”
“Được!”
⬅ Trước Tiếp ➡