⬅ Trước Tiếp ➡
Không biết thế nào, Gia Duẫn liền cảm thấy Kế Hứa trong lời giáo viên chuyên biệt nói chính là thiếu niên trong phòng ăn buổi trưa. Hình như cũng không phải vì điều gì mà Gia Duẫn cảm thấy một người có một ánh mắt như vậy nhất định là một người vô cùng thông minh.
Sau đó giáo viên chuyên biệt lại giới thiệu vài học sinh đặc biệt tiêu biểu khác, Gia Duẫn nghe thấy nhàm chán, lén lút chạy ra ngoài bằng cửa sau.
Hơi nóng bên ngoài xộc thẳng vào trong da thịt, Gia Duẫn đi vòng qua dưới cây hòe già rồi ngồi xuống, bóng râm trưa như cái lọng, um tùm dễ chịu.
Cô vừa mới khép mắt thì nghe thấy một tiếng động bên cạnh. Mở mắt nhìn lên, nhìn thấy Kế Hứa từ ngôi nhà lá đi ra, đang khom người múc nước rửa tay.
"Tên nhóc điếc!" Gia Duẫn lên tiếng gọi anh, thấy anh nghiêng đầu nhìn qua, Gia Duẫn lại vẫy tay về phía anh.
Sau khi thấy người của anh đơ ra vài giây thì chậm rãi lê bước chân đi qua.
Gia Duẫn mặc bộ váy trắng ngồi dưới bóng cây xanh, đầu gối hơi khép lại với nhau, lộ ra cẳng chân thẳng nhỏ trắng như tuyết, da thịt toàn thân óng ánh như ngọc. Hai chân mềm mại mang đôi giày xăng-đan, đôi giày buộc vào mắt cá chân một cách khéo léo, năm ngón chân mượt mà, búi tóc nhuộm màu vàng nghệ sáng sủa rung động lòng người, một cô gái mười lăm tuổi vừa xinh đẹp lại sinh động.
Cô ngẩng đầu lên nhìn về Kế Hứa.
Thấy ánh mắt của anh vốn ghim chặt trên người mình lại một lần nữa lúng túng dời đi. Gia Duẫn không nhịn được muốn cười, nhưng sau khi ánh mắt đụng phải một bọc to căng chặt lồi lên dưới quần anh, cô lại vô cùng mất tự nhiên mà dời mắt đi.
Anh mặc áo thun bạc màu, quần đùi thể thao co giãn, có một thứ hình dáng như cây gậy ẩn giấu dưới háng, một cái đỉnh tròn khá to bự cách lớp quần lộ ra vết nước ướt nhỏ, giống như anh vừa ngủ dậy, mặt thì còn vài vết ngấn của chiếu ngủ chưa phai, hai mắt lờ mờ nhìn Gia Duẫn.
Bên giày Gia Duẫn dính bùn, mắt cá chân cũng bị dây cài siết chảy máu, da đã bị trầy sau khi bị ma sát liên tục, cô dứt khoát cởi ra, buông dây đeo xuống đất, ngẩng đầu hỏi anh: "Cậu có băng keo cá nhân không?"
Thiếu niên lắc đầu, ánh mắt lướt qua đôi chân trần của cô.
Sau khi ngây người một chút liền đá dép trên chân mình xuống, sau khi khom lưng nhặt lên thì đưa cho cô.
Gia Duẫn nhất thời cười lên, giả bộ tức giận nói: "Tôi bảo cậu đi tìm băng keo cá nhân mà cậu cởi giày? Cậu thật sự là một tên ngốc mà! Vả lại ai muốn mang đôi dép bẩn của cậu chứ!"
Cô sinh ra đã cực kỳ xinh đẹp, nét đẹp tỏa ra sự mềm mại lại quyến rũ, người kia lại là một người có đầu óc rất thông minh bụng dạ ngốc nghếch, chỉ khi cô chê ghét xem thường cậu, sau khi cậu nghĩ lại cũng tự cảm thấy không ổn, lặng lẽ mang dép lại, cúi đầu không nói lời nào.
"Tôi đi không nổi rồi này, cậu đến lớp học tìm chị y tá xin vài cái băng cá nhân đi!" Gia Duẫn chỉ về phòng học lúc nãy vừa trốn ra được, yên tâm thoải mái dặn dò anh.
Kế Hứa gật đầu, xoay người đi về tòa phòng học.

⬅ Trước Tiếp ➡