Gia Duẫn không nỡ nhìn anh như vậy, mới dùng giọng thản nhiên nói: "Đừng để ý nhé, ăn cũng ăn rồi, chẳng lẽ cậu chê tôi bẩn sao?"
Cạch một tiếng, đôi đũa bị đập mạnh lên mặt bàn. Người đó đứng dậy rồi đi, ngay cả cơm cũng không đếm xỉa đến.
Gia Duẫn chưa từng bị tức giận như vậy, cũng thầm trách chính mình tự làm mình bẽ mặt, bĩu môi xuống, đôi môi đỏ óng ánh, mềm mại và đầy đặn vểnh lên. Trong mắt đã đọng lại hơi nước như sương như khói, dáng vẻ yêu kiều xinh đẹp không thể giấu giếm.
Lúc thiếu niên vừa cầm một đôi đũa mới trở lại, liền nhìn thấy Gia Duẫn bày ra bộ dạng nhõng nhẽo bị uất ức, trong lòng không kiềm được mà siết chặt. Anh đã sống mười mấy năm rồi, chưa từng thấy người con gái vừa xinh đẹp vừa vui giận thất thường như vậy.
Trước người hùng hổ hăm dọa là cô, hiện giờ người giả bộ ngoan ngoãn thảm thương cũng là cô.
Anh ngước mắt lên, nhìn về phía Gia Duẫn chăm chú. Có chút không biết làm sao, cũng có chút luống cuống.
Bỗng nhiên Gia Duẫn cười khúc khích ra tiếng, gò má trắng nõn hiện lên hai lúm đồng tiền, lộ ra vài chiếc răng đều đặn trắng sáng, con ngươi quả hạnh xinh đẹp long lanh sóng sánh.
Nụ cười đó, thoát tục và bình dị như sương sớm trên mặt lá.
Tiếng lòng thiếu niên đã buông lỏng, tiếp đó cúi đầu ăn cơm. Cho đến khi Gia Duẫn rời đi, nhiệt độ trên hai tai của anh lâu thế vẫn chưa tiêu tan.
Buổi chiều, Gia Kiến Thanh triệu tập nhóm điều trị và các thầy cô ở trường cùng nhau mở cuộc họp. Ngoài cửa sổ, tiếng ve kêu bên tai không dứt, trên sân khấu Gia Kiến Thanh phát ngôn về những bước đi cao dài trong làm từ thiện, mà Gia Duẫn ngồi phía sau phòng học, đầu óc mụ mị mấy lần suýt ngủ gục.
Bỗng nhiên lúc đó Gia Duẫn nghe thấy đổi một người nói chuyện. Cô dần dần mở mắt ra, nhìn thấy một vị giáo viên trẻ tuổi chuyên biệt đang giới thiệu học sinh của ngôi trường này.
Hội chứng down, mù, câm điếc, khiếm thính, tự kỷ..
Cô lấy lại tinh thần một chút, tự suy nghĩ, thiếu niên kia thuộc loại học sinh đặc biệt nào?
Câm điếc? Hay là khiếm thính?
"Bạn học Kế Hứa của lớp khiếm thính chúng tôi, năm nay mười bốn tuổi, cậu ấy là người khiếm thính di truyền bẩm sinh, vừa sinh ra đã vì bệnh tật mà bị cả cha mẹ vứt bỏ, từ nhỏ đã sống với ông nội già yếu. Ba năm trước ông nội của bạn Kế Hứa đã mất trong trận thiên tai động đất." Nói đến đây, giáo viên chuyên dừng một chút, không ngần ngại giới thiệu: "Có điều khá đặc biệt đó là thành tích của bạn học Kế Hứa rất xuất sắc, thật ra hiện tại cậu ấy đã hoàn toàn có thể đi đến trường học bình thường để học tập và sinh hoạt. Nhưng cân nhắc đến yếu tố gia đình của cậu, hôm nay chúng tôi vẫn còn quyên góp để giúp cậu ấy thực hiện cuộc phẫu thuật cấy ốc tai điện tử sớm nhất có thể, trước khi cậu học trung học vào năm tới."