⬅ Trước Tiếp ➡
Không lâu sau người đã trở lại rồi, trong cái nắng vàng gay gắt như thiêu đốt, hàng mi dày rợp tòa ra bóng chiếu ngay dưới mắt.
Một làn gió nóng thổi qua, cành lá cây hòe vang lên rì rào, một mảng rực rỡ chói mắt lọt qua kẽ lá, Gia Duẫn híp mắt lại, duỗi thẳng chân ra, để lên bên chân anh, giọng điệu lười biếng, thong thả nói: "Cậu, qua đây dán giúp tôi."
Anh trai tốt bụng
Chim chóc lặng im, trong lòng rối loạn.
Kế Hứa giơ tay lên gãi gáy cổ, hơi cúi đầu, lộ ra dáng vẻ khó xử. Một lát sau, Gia Duẫn nhấc chân khều anh, mu bàn chân trần chạm vào đường gân phía sau cẳng chân của anh, một luồng ý nghĩ nóng ran ngay lập tức vọt lên não.
Chỉ thấy cô gái kia ngồi dưới đất, bày ra bộ dạng mệt mỏi, lười biếng, giống như không nhìn thấy sự lo lắng chần chừ trên mặt anh, trái lại cô nén giọng hừ một tiếng và gọi: "Uốn uốn éo éo không giống một người đàn ông gì cả, để tôi tự làm được rồi!"
Dứt lời, cô liền thô bạo cướp lấy băng keo cá nhân trong tay anh. Móng tay sắc nhọn quét qua mu bàn tay anh, không đau, nhưng mang lại cảm giác rất ngứa ngáy, không một tiếng động cứ như vậy ghim chặt vào tim.
Kế Hứa nắm chặt đồ trong tay, sợ cô giật đi. Lặng lẽ ngồi xổm xuống như đồng ý.
Gia Duẫn quay sang một bên, không muốn nhìn anh, cô còn nhớ người này hung dữ đập bàn với cô lúc trưa, cô cực kỳ vô lý lục lọi chuyện này ra rồi nói với anh: "Cậu kiêu ngạo gì mà kiêu ngạo? Nói chuyện với cậu thì cậu cũng không để ý, cậu thật sự là tai điếc miệng câm sao?"
Kế Hứa rũ mắt xuống, mặc cho cô mắng chửi.
"Tôi biết, cậu cúi đầu ở đây để lấy lòng tôi, có phải muốn ông ba ngốc của tôi rải tiền cho cậu không, để cho cậu làm phẫu thuật cấy ghép ốc tai nhân tạo gì kia à?" Gia Duẫn vốn chỉ muốn trách anh vài câu, nhưng càng nói càng khó chịu, nghĩ tới bản thân bị đưa đến cái thôn hoang sơ rách nát không một bóng người, ăn không đủ no chơi cũng không vui, tới cả.. cả nhà vệ sinh cũng không có! Chỉ vỏn vẹn hai căn nhà lá, cũng không biết bên trong buồn nôn tới cỡ nào.
Khó khăn lắm cô mới tìm được tên nhóc điếc đùa vui mà còn thú vị, ai ngờ cậu vẫn cứ cố tình giả bộ câm, không thèm trò chuyện tán dóc gì với cô.
Càng nghĩ càng giận, vì thế những lời nói ra cũng không có chừng mực: "Những người như các cậu, biết giả vờ đáng thương giở mánh khóe nhất, cậu đã không muốn nói chuyện với tôi, bây giờ sao lại chịu hạ mình quỳ xuống liếm chân tôi rồi?!"
Kế Hứa nghe được như vậy, bỗng dưng giương mắt nhìn cô, ánh mắt trong trẻo tinh khiết, không có một chút suy nghĩ toan tính tranh giành quyền lợi nào.
Có điều lúc này lại che đậy đi một lớp lạnh lẽo rùng mình.
Gia Duẫn nửa thật nửa giả khụt khịt mũi, bĩu môi, không dám nói thêm nữa. Ngược lại cảm nhận được sự nguy hiểm trong thoáng chốc, gương mặt nhỏ nhắn nhăn lại, nuốt lời nói trở vào.

⬅ Trước Tiếp ➡