⬅ Trước Tiếp ➡

từ đầu dây bên kia, bác sĩ Từ vội vàng cất tiếng "Xin chào ạ, tôi tìm giáo sư Giang." "Là tôi đây." "À, em chào giáo sư, em là Tiểu Từ đây ạ " ".." Chàng trai trẻ hơi nheo mắt, nghĩ hai giây, đáp "Từ Tấn?" "Dạ đúng ạ Không ngờ giáo sư vẫn còn nhớ em " "Hờ, sao lại không nhớ cho được..
Phải rồi, em tìm tôi có việc gì không?" "Là thế này ạ, em có một bệnh nhân, đã tiến hành điều trị với em ba năm rồi ạ.
Bệnh tình của bệnh nhân vốn đã đỡ hơn và dừng thuốc được khoảng nửa năm rồi, nhưng hôm nay bỗng xuất hiện tình trạng mất kiểm soát cảm xúc.." Bác sĩ Từ trình bày tình trạng của Diệp Minh Thư, còn người đàn ông đã yên vị trên sofa từ lúc nãy, nhìn bóng hình phản chiếu của mình qua màn hình TV với vẻ mất kiên nhẫn.
"Vậy ý em là.." "Đúng dịp này em lại xuất ngoại tập huấn, không về nước ngay được, nên em hy vọng thầy có thể cho em lời khuyên.
Nếu thầy đồng ý giúp bệnh nhân ấy thì không có gì tốt bằng ạ." Người đàn ông toan từ chối thì giọng nói của bác sĩ Từ tiếp tục vang lên.
"Cô bé ấy tên Diệp Minh Thư, rất đáng thương.
Không biết thầy có ấn tượng gì về vụ án của cô bé không ạ?
Vụ án đột nhập vào nhà giết người cướp của và hiếp dâm tập thể diễn ra năm năm trước, một trong những tên tội phạm còn là bạn học của người bị hại, chỉ mới mười lăm tuổi." Vẻ mặt mất kiên nhẫn của người đàn ông thoáng chốc chẳng còn, anh nheo mắt "Em vừa nói cô bé tên gì cơ?" Rất rõ ràng, thứ mà anh quan tâm không phải vụ án này, mà là tên của bệnh nhân.
"Diệp Minh Thư." ".." Người đàn ông siết chặt bàn tay cầm ống nghe lại "Vụ án thì tôi không có ấn tượng gì lắm, ngoài ra sắp tới tôi cũng phải tham gia một hội thảo trao đổi học thuật ở Phần Lan.
Hay như vậy đi, em gửi thông tin về bệnh nhân cho tôi, tôi sẽ nhắn Văn Sinh khám giúp con bé." "Văn Sinh?" "Kỷ Văn Sinh, cũng là học trò của tôi." "À.." "Sao hả?
Chẳng lẽ em nghi ngờ người tôi giới thiệu?" "À, ơ..
không hề, không hề ạ Có thể được giáo sư công nhận thì chắc chắn phải cực kỳ xuất sắc.
Em..
Em chỉ lo bên bệnh nhân.." "Em gửi thông tin về bệnh nhân cho tôi trước đã, nếu bọn họ không đồng ý thì thôi vậy, bảo họ tự tìm bác sĩ khác nhé." "Dạ vâng, lát nữa em gửi thông tin cho thầy luôn ạ." "Ừ, còn việc gì nữa không?" "Không còn nữa ạ." "Vậy thế đã nhé " Người đàn ông cúp máy, không bóp họng mình nữa mà nhìn hình ảnh phản chiếu chính mình trên TV, nhếch môi cười.
Tới bữa tối, Diệp Đông Hạo và Diệp Minh Thư không chuyện trò nhiều vì cả hai đều có tâm sự riêng.
Diệp Đông Hạo đang nghĩ về cuộc gọi sau đó của bác sĩ Từ, còn Diệp Minh Thư đang chìm trong suy nghĩ cậu cô sẽ đưa cô đi gặp bác sĩ tái khám lần nữa.
Thực ra, cô không phản cảm với việc điều trị, cũng không quan tâm đến việc người khác nói mình có bệnh.
Cô chỉ ghét việc mình phải đi khám bác sĩ liên tục, ghét trở thành gánh nặng và rắc rối cho cậu cô.
Cậu của cô đã phải từ chức vì cô để thừa kế việc kinh doanh vật liệu xây dựng do ông bà ngoại để lại.
Diệp Minh Thư biết, cậu không hề thích kinh doanh hay những trò tiếp khách gặp dịp thì vui.
Cậu làm tất cả


⬅ Trước Tiếp ➡