Chương 4
lắng cho cô ư?
Diệp Minh Thư thoáng ngừng thở, nỗi cô đơn chợt dâng lên trong lòng cũng lập tức biến mất.
"Nếu hôm nay không phải cái cậu tên Thẩm cái gì..
Thẩm cái gì Thao.." "Thẩm Dật Thao " Diệp Minh Thư quay đầu nhắc nhở Diệp Đông Hạo, đôi môi hơi nhếch lên.
Diệp Đông Hạo nhìn nụ cười trên môi cô, càng thêm chắc chắn hơn về quyết định đưa cô đi tái khám.
Cảm xúc của cô thay đổi quá nhanh..
cô thật sự không được ổn lắm..
"À đúng đúng, Thẩm Dật Thao.
Nếu không phải cậu nhóc đó giúp cháu thì hôm nay cháu thiệt lắm đó " "Vậy cậu lo lắng cho cháu nên mới tức giận ư?" "Chứ sao nữa?" "Thế mà cậu còn xin lỗi người ta kiểu đó.." "Suy cho cùng thì người ra tay trước cũng là cháu mà?
Không xin lỗi thì về tình hay về lý đều không ổn." Diệp Minh Thư bĩu môi không nói gì nữa, nhưng từ vẻ mặt của cô thì cũng có thể nhận ra cô không vui.
Diệp Đông Hạo thấy cô không vui, bèn nuốt câu đưa cô đi tái khám sắp bật ra khỏi miệng xuống.
Thôi vậy, cứ gọi điện cho bác sĩ Từ trước, nói rõ tình hình với anh ấy xem sao, xem xem uống thuốc có thể giải quyết được không..
Về tới nhà, Diệp Đông Hạo bảo Diệp Minh Thư thay quần áo, còn anh ấy đi luộc trứng gà.
Diệp Đông Hạo thấy Diệp Minh Thư đã lên tầng thì lấy điện thoại ra, đi vào phòng bếp, gọi điện cho bác sĩ Từ.
Diệp Đông Hạo nói với bác sĩ Từ về chuyện hôm nay, sau khi bác sĩ Từ nghe xong, thì hỏi thêm vài câu nữa và cảm thấy việc tái khám quả thực rất cần thiết, ít nhất cũng sẽ tìm được điểm mấu chốt ảnh hưởng tới cảm xúc thất thường của Diệp Minh Thư.
Nhưng rất nhiều thứ không thể nói rõ trong điện thoại được.
Vấn đề ở chỗ..
"Nhưng bây giờ tôi không ở trong nước, hơn nữa, phải khoảng một tháng nữa tôi mới về nước được.
Tình trạng của Minh Thư..
không kéo dài được thêm, nếu không khi tình trạng xấu đi thì buộc phải dùng thuốc.
Uống thuốc trong thời gian dài cũng sẽ tạo thành áp lực cho cơ thể con bé." "Vậy phải làm sao?" "Hay là như thế này đi, tôi gọi điện hỏi giáo sư Giang xem ông ấy có thời gian không." "Giáo sư Giang?" "Thầy giáo của tôi, thầy cực kỳ có uy quyền trong ngành, anh cứ yên tâm.
Nếu thầy ấy bằng lòng giúp Minh Thư thì tôi nghĩ việc Minh Thư hoàn toàn bình phục rất khả quan " Diệp Đông Hạo vừa nghe bác sĩ Từ nói đó là thầy giáo của anh ấy thì yên tâm hẳn "Vậy làm phiền bác sĩ Từ rồi." "Không có gì, chủ yếu là phải xem thầy ấy có thời gian hoặc có đồng ý không đã." "Được, tôi biết rồi." Diệp Minh Thư đã thay xong quần áo ở nhà, bấy giờ đứng dựa vào bức tường ngay cạnh cửa phòng bếp nghe vậy thì tay nắm chặt vạt áo, mím chặt môi..
Ánh nắng hoàng hôn rọi qua khung cửa kính trong suốt, chiếu xuống sàn phòng khách trong biệt thự.
Một người đàn ông trẻ tuổi mặc áo blouse trắng đứng trước tủ để đồ trang trí, tay cầm khung ảnh, lau chùi một cách cẩn thận.
Anh vừa đặt khung ảnh xuống thì điện thoại để trong tủ trên sofa bỗng réo chuông.
Anh ngoảnh đầu nhìn điện thoại, lưỡng lự một lúc rồi mới đi qua đó, thong thả cởi chiếc găng tay trắng bên tay trái ra, tiếp đó dùng ngón trỏ và ngón giữa ấn chặt ở cổ họng rồi mới nhấc ống nghe lên.
"Alo?" Nghe giọng nói khàn khàn già nua vang lên