Chương 6
chỉ để có thêm thời gian chăm sóc và có đủ khả năng tài chính để chạy chữa cho cô..
"Cậu ơi." "Sao vậy?" Diệp Đông Hạo lơ đãng ngẩng đầu hỏi.
Diệp Minh Thư múc một thìa trứng gà chưng tôm vào bát Diệp Đông Hạo, nói "Sao hôm nay cậu không gắp thức ăn vậy?" "À..
ừ, cậu đang nghĩ về công việc nên không để ý..
Cháu cũng ăn mau đi." "À, cháu có chuyện muốn hỏi cậụ" "Hỏi cậu gì vậy?" "Cậu và mợ Thiệụ.
Sắp phải đính hôn thật ạ?" Diệp Đông Hạo hơi sửng sốt "Đúng thế, thời gian cũng chốt xong xuôi rồi, cuối tháng saụ" Diệp Minh Thư cau mày cúi đầu, bưng bát lên ăn và cơm vào miệng, chẳng nói chẳng rằng.
"Sao vậy?
Cháu không thích chuyện cậu và mợ Thiệu đính hôn ư?" ".." Người phụ nữ đó không phải mợ Thiệu của cô "Cũng..
cũng không phải ạ..
Cháu chỉ thấy hơi bất ngờ quá thôi." "Sao lại bất ngờ được?
Ngọc Hoa và cậu đã yêu nhau rất nhiều năm, hơn nữa, năm nay cậu đã 39 tuổi rồi, mợ Thiệu của cháu cũng 37 rồi.
Cậu có thể đợi, nhưng cô ấy không đợi được." Mà anh ấy cũng không thể để cô ấy đợi thêm nữa..
Diệp Minh Thư siết chặt ngón tay cầm bát, không ngẩng đầu, chỉ ủ rũ hỏi "Vậy nên hai người sẽ nhanh chóng kết hôn ạ?" Diệp Đông Hạo cau mày, buông bát đũa xuống, anh ấy nhìn Diệp Minh Thư đang cúi gằm mặt bằng vẻ mặt nghiêm túc.
"Dù cậu có đính hôn hay kết hôn thì cậu mãi mãi là cậu của cháụ Nơi này luôn là nhà của cháu, cũng sẽ luôn có một căn phòng riêng dành cháu ở đây.
Chỉ cần cháu bằng lòng sống với cậu mợ, cháu sống với cậu mợ suốt đời cũng được." Diệp Minh Thư mím môi, chậm rãi ngước mắt lên "Cậu đồng ý, nhưng mợ Thiệu chưa chắc đã đồng ý." "Ơ hay..
Cháu đang nói gì vậy?
Mợ Thiệu còn lo về sau cháu không muốn ở cùng cậu mợ, ra ngoài ở không thể tự chăm sóc tốt bản thân nữa kìa." Cô ta biết cách dỗ dành cậu thật đấy..
"Có rất nhiều bà mẹ kế trước khi lấy chồng thì rất tốt với con chồng, nhưng sau khi lấy chồng thì khác hẳn." Nụ cười của Diệp Đông Hạo lập tức nhạt đi "Cậu quen Ngọc Hoa đã bảy, tám năm, cậu biết nhân phẩm của cô ấy ra sao.
Có thể giả vờ một chốc, một lát, chẳng ai lại giả vờ nổi bao nhiêu năm như thế.
Trước kia cậu cháu từng làm công việc điều tra tội phạm, không bao giờ nhìn nhận lầm người đâụ" Nhìn thấy Diệp Đông Hạo bảo vệ Thiệu Ngọc Hoa như vậy, trái tim của Diệp Minh Thư như thắt lại, nhưng cô lại nở nụ cười, "Cháu đùa thôi mà, sao cậu nghiêm túc quá vậy?" ".." Nhưng Diệp Đông Hạo chẳng thấy cô giống đang đùa.
Ăn tối xong, Diệp Minh Thư lấy cớ làm bài tập rồi trở về phòng.
Nhưng cô không hề làm bài tập, sau khi khóa cửa, cô lấy điện thoại di động ra, tải một ứng dụng mạng xã hội, nhập tài khoản và mật khẩu rồi đăng nhập.
Diệp Minh Thư đã hơn nửa tháng không đăng nhập tài khoản này, cô vừa đăng nhập vào thì nhận được hàng tá tin nhắn riêng, tất cả đều tới từ cùng một người.
Cô không đọc nội dung đối phương gửi mà trực tiếp gửi tin nhắn.
Tối nay gặp nhau không?
Trong tiệm gara ô tô cách nhà Diệp Minh Thư chỉ một dãy nhà, một cậu chàng khoảng mười tám, mười chín tuổi mặc bộ đồ sửa xe màu đen có viền cam đang hí hoáy sửa chiếc xe máy trước mặt.
Khi chiếc di động trên bàn dụng cụ ở cạnh