⬅ Trước Tiếp ➡

Diệp Đông Hạo vừa xin lỗi phụ huynh cậu học sinh nam kia, vừa tiễn người ta lên xe.
Diệp Minh Thư cúi đầu, chẳng nói chẳng rằng theo phía sau anh ấy.
"Thật lòng xin lỗi, nếu anh chị đưa cháu đi kiểm tra mà có vấn đề gì thì cứ gọi cho tôi.." 'Rầm' Diệp Đông Hạo còn chưa nói xong, người ta đã đóng sầm cửa xe lại, sau đó khởi động xe đi luôn.
Diệp Đông Hạo cau mày, nhìn chiếc xe dần xa với vẻ mặt bất lực.
Anh ấy hít vào một hơi thật sâu, đưa Diệp Minh Thư đi tới trước xe của mình, đoạn mở cửa ghế phụ.
"Lên xe." Diệp Đông Hạo rất bình tĩnh, cũng không mang ý trách cứ, nhưng giọng nói rõ vẻ cứng ngắc.
Diệp Minh Thư bỗng nhiên thấy lòng bất an.
Cô từ từ ngẩng đầu lên, đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, đôi mắt to với hàng mi cong vút như phủ một lớp sương mù, đôi môi nhỏ nhắn đầy đặn cũng khẽ run rẩy.
Diệp Minh Thư như vậy cực kỳ đáng thương, nhất là khi trên má trái cô vẫn đang sưng tấy đỏ bừng..
Diệp Đông Hạo vốn đang vô cùng tức giận, thấy vậy thì bỗng mềm lòng, ý định dạy dỗ cô vài câu cũng không cánh mà bay.
Anh ấy thở dài, hơi cúi xuống, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào phần má sưng đỏ của cô.
"Shh.." Cơn đau xông thẳng lên đại não, Diệp Minh Thư càng nhíu chặt mày, nhưng không tránh né.
Cô thích sự đụng chạm của cậu, cảm giác rất thân mật.
Nhưng..
những sự đụng chạm như thế này đã trở nên ngày càng ít khi cô lớn dần, nên cô chỉ có thể tìm kiếm thứ ấy ở người khác..
"Đau hả?" Hơi hơi ạ." "Về nhà luộc hai quả trứng gà lăn qua lăn lại là hết sưng nhanh thôi." "Vâng." "Lên xe mau nào." Diệp Minh Thư cuối cùng cũng yên lòng, nghiêng người leo lên xe.
Diệp Đông Hạo đóng cửa xe giúp cô, vòng qua xe tới ghế phụ, trong lòng anh ấy nhớ lại lời lão Phương nói, ánh mắt thấp thoáng vẻ ưu lo.
Có lẽ nên đưa Diệp Minh Thư tới phòng khám xem sao.
Nhưng vấn đề ở chỗ..
phải nói với cô như thế nào đây?
Hồi trước cô luôn rất phản cảm với việc đi gặp bác sĩ..
Diệp Đông Hạo vừa lên xe đã thấy Diệp Minh Thư hơi mỉm cười, chớp mắt nhìn anh ấy.
Diệp Đông Hạo bất lực, nhưng vẫn thấy buồn cười "Sao thế?" "Cậu giận ạ?" "Cũng có chút." Diệp Đông Hạo đáp, quay đầu nhìn đường, khởi động xe.
Diệp Minh Thư chu môi "Tại cậu ta nói cháu có bệnh " Tất nhiên, cậu ta không phải là người đầu tiên nói thế, hôm nay cũng không phải lần đầu tiên cô nghe thấy câu đó.
Nhưng hôm nay thì khác, Diệp Minh Thư vốn đã rất khó chịu, nên câu nói đó trở nên cực kỳ chói tai "Cậu biết." Diệp Đông Hạo xoay vô lăng "Chẳng phải mọi người đã làm rõ mọi chuyện lúc ở văn phòng trường rồi sao?
Vả lại cậu cũng không nói cậu ta nói đúng." "Vậy sao cậu lại giận?" "Đầu tiên, nếu cậu ta nói như vậy, cháu thấy sai thì có thể nói với thầy giáo, sao lại ra tay đánh người?" ".." Nói tới nói lui, vẫn trách cô làm sai còn gì?
Diệp Minh Thư bĩu môi, nắm chặt bàn tay, quay ngoắt đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
Diệp Đông Hạo thấy cô phản ứng mạnh tới vậy thì thở dài "Ngoài ra, cháu là con gái, cậu ta là con trai, cậu ta đánh trả thì cháu là người thiệt, biết không hả?
Cháu nhìn mặt cháu mà xem?" ".." Thế nên không phải cậu thấy cô sai, mà là đang lo


⬅ Trước Tiếp ➡