⬅ Trước Tiếp ➡

viên đã kéo sự chú ý của Diệp Minh Thư về.
Cô lại nhìn lên bảng đen, nhưng suy nghĩ lại hoàn toàn chìm trong thế giới của riêng cô.
Thầy Phương nhìn ánh mắt đờ đẫn của Diệp Minh Thư thì không khỏi lo lắng, anh ấy nghĩ, có lẽ sau giờ học anh nên gọi điện cho Lão Diệp, sáng nay đứa nhóc này có gì đó sai sai..
Thẩm Dật Thao lén nhìn Diệp Minh Thư suốt tiết học, cậu ấy phát hiện cô im lìm, dáng ngồi thẳng tắp, ngồi thẳng, im lặng hệt như một bức tranh..
Lúc Thẩm Dật Thao nhìn trộm Diệp Minh Nguyệt, La Tú San cũng chốc chốc lại nhìn cậu ấy..
Tiết học vừa kết thúc, thầy Phương vừa ra khỏi phòng học, Thẩm Dật Thao lập tức đứng bật dậy, đi tới trước bàn Diệp Minh Thư.
"Bạn học này ơi." Diệp Minh Thư khựng lại, đoạn chậm rãi quay đầu, phát hiện đối phương là bạn nam lúc trước bỗng dưng ngồi xuống cạnh mình thì hơi cau mày, ánh mắt thoáng chút cảnh giác và cả sự bực bội.
"Khụ..
Tôi xin lỗi lúc vừa rồi nhé, tôi cứ tưởng thầy giáo.." "Biến." Diệp Minh Thư lạnh lùng phun ra một chữ khiến tất cả những lời Thẩm Dật Thao định nói kẹt cứng trong họng.
Những bạn học xung quanh cũng đổ dồn ánh mắt về phía họ, trong đó có La Tú San, bạn cùng bàn La Tú San và cả đàn em.
Bầu không khí chìm vào im lặng vài giây, Thẩm Dật Thao luôn tự thấy mình mặt dày cũng phải thấy hơi xấu hổ.
Cậu ấy cười gượng, đưa tay gãi đầu rồi đứng lên, trở về chỗ ngồi của mình.
Tuy hơi ngại, nhưng cậu ấy đã nhìn thấy tên trên vở của cô rồi..
Diệp Minh Thư..
tên hay quá đi..
Thấy Thẩm Dật Thao về chỗ, Diệp Minh Thư mới quay đầu lại, lấy cốc giữ nhiệt ra, sau đó mở nắp, đổ nước nóng vào nắp, đoạn đưa lên môi thổi.
Mấy bạn học nam bên cạnh Thẩm Dật Thao cười khúc khích, hai cậu bạn ngồi ngay phía trước quay lại nhìn cậu ấy.
Một trong số đó lên tiếng "Cậu tấu hề quá luôn đó " "Tôi tấu hề chỗ nào cơ?
" "Ngày đầu tiên chuyển vào lớp đã muốn tán gái, còn ngồi xuống cạnh người ta luôn Cậu bạn còn lại cũng cười "Biết vì sao thầy giáo không cho ngồi cùng cậu ta không?" Tại sao vậy?" Cậu học sinh dùng ngón tay trỏ chỉ vào đầu mình.
Thẩm Dật Thao nhíu mày "Nghĩa là sao?" "Cậu ta có bệnh đó." Thẩm Dật Thao ngẩn ra, tiếp đó nhíu chặt mày hơn "Cậu nói bạn học thế không ổn lắm đâu?
Vả lại có là nói đùa thì cũng chẳng vui chút nào hết " "Hờ hờ, cậu tưởng tôi nói đùa hả?" Thẩm Dật Thao đã chẳng muốn nghe nữa, tựa lưng ra sau, vừa nhướng mắt lên thì thấy Diệp Minh Thư cầm cốc giữ nhiệt đi về phía này, nhưng ánh mắt và sắc mặt hình như đều có gì đó không đúng lắm..
Chẳng biết vì sao, cậu ấy vô thức đứng bật dậy.
Hai cậu học sinh còn lại bị hành vi bất ngờ của cậu ấy làm cho giật mình, đang định ngoảnh đầu lại thì Diệp Minh Thư đã đi tới phía sau cậu học sinh mắng cô có bệnh rồi giơ cao chiếc cốc giữ nhiệt đập thật mạnh vào sau đầu cậu ta "Á.." Tiếng "cốp" vang lên, cậu học sinh gào lên thảm thiết, cậu ta chỉ thấy trước mắt tối sầm, vô thức đưa tay lên sờ ra sau đầụ Tất cả mọi người có mặt, bao gồm bạn cùng bàn của cậu học sinh kia và cả Thẩm Dật Thao đều sững người.
Còn Diệp Minh Thư chỉ lạnh mặt nhấc cốc giữ nhiệt lên lần nữa..
Ở cổng trường,


⬅ Trước Tiếp ➡