Tiếp ➡

Chương 1 'Tôi chỉ có mình cậu thôi, tại sao còn giành cậu với tôi?
' Buổi chiều giữa hè, tiếng ve kêu râm ran khắp chốn, trong phòng học lớp 12 6 có một cậu học sinh nam đứng trên bục đang cầm phấn nắn nót viết tên mình lên bảng.
Mái tóc ngắn gọn gàng, dáng người cao ráo, khuôn mặt sáng sủa, khóe môi hơi nhếch lên ngay cả khi không cười khiến cậu học sinh trông cực kỳ toả nắng.
Sau khi cậu ấy viết xong tên mình thì xoay người lại, mỉm cười nói "Rất mong sau này được các bạn quan tâm và giúp đỡ." "Thẩm Dật Thao.." Dưới bục giảng, một bạn nữ xõa tóc, môi tô son bóng lấp lánh hơi nhướng mày hỏi "Nghe tên cậu khá có học thức đó, sao lại vào lớp 6 chúng tôi vậy?" Bạn nữ vừa dứt lời, các bạn khác trong lớp cười ầm lên, vì ở trong ngôi trường cấp ba hạng ba này, lớp 6 nghĩa là lớp kém nhất, thuộc dạng giáo viên trong trường đã bó tay hết lượt Nhưng Thẩm Dật Thao chẳng những không để tâm, còn vừa cười vừa trả lời bạn nữ "Kéo bè kéo cánh làm chuyện xấu đó " "Há há há.." "Ha ha ha ha ha ha.." Các bạn học khác càng cười to hơn, nhưng Thẩm Dật Thao vốn đang nhìn bạn nữ đang trêu chọc cậu ấy, chẳng ngờ lại bị một bạn nữ khác ngồi hàng phía sau thu hút.
Cả lớp đều cười vang, chỉ có một mình cô một tay cầm bút, tay còn lại chẳng biết đang nắm chặt thứ gì đó.
Cô nhìn cậu ấy chằm chằm, nhưng dường như không phải đang nhìn cậu ấy..
Với cả..
Cô xinh quá..
Nụ cười trên môi Thẩm Dật Thao hơi khựng lại, cậu có một loại cảm giác như thời gian bỗng trở nên thật chậm.
Còn La Tú San dường như cũng chú ý tới ánh mắt của Thẩm Dật Thao, cô ta cũng quay ra sau nhìn, thấy đối phương là Diệp Minh Thư người cô ta trước giờ không ưa thì bất giác nhíu mày.
Nhìn ai không nhìn, lại đi nhìn đứa bị bệnh thần kinh "Thôi được rồi " Giáo viên đưa tay ra hiệu cả lớp trật tự, đoạn quét mắt nhìn một lượt rồi chỉ về phía vị trí trống ở hàng ghế cuối cùng "Hai chỗ đó, ngồi chỗ nào cũng được." Thẩm Dật Thao nhìn theo hướng ngón tay giáo viên chỉ, nhận ra giáo viên chỉ về hướng bạn nữ lúc nãy, cậu ấy liền chẳng chút do dự xách cặp rảo bước tới ngồi xuống chỗ trống cạnh Diệp Minh Thư.
Trong đầu Diệp Minh Thư nãy giờ chỉ toàn cảnh tượng cậu cô nói sắp đính hôn với Thiệu Ngọc Hoa tối qua.
Bấy giờ Diệp Minh Thư mới có phản ứng khác, cô chậm rãi nghiêng đầu nhìn cậu chàng bỗng dưng xuất hiện ở chỗ ngồi cạnh cô.
Thẩm Dật Thao thấy cô đang nhìn mình, nở nụ cười khoe hàm răng trắng bóc, toan mở miệng thì giáo viên đã tỏ vẻ cạn lời giơ tay lên tiếng "Ý tôi là hàng sau cơ mà Hai chỗ trống ở hàng cuối ấy Ai cho em ngồi đấy hả?
" "Phì, ha ha ha.." "Thấy người đẹp nên không nhấc nổi chân nữa chứ sao Ha ha ha " "Há há há, vãi chưởng, cười chết mất " Giáo viên vừa dứt lời, cả lớp lại cười ầm lên, còn xen lẫn cả tiếng trêu chọc.
Nụ cười trên mặt Thẩm Dật Thao thoáng chốc cứng đờ, sau khi ho nhẹ một cách lúng túng, cậu ấy nhanh chóng đứng dậy, cầm cặp ra khỏi chỗ ngồi, đi tới chiếc ghế trống ở hàng cuối cùng rồi ngồi xuống.
Lần này giáo viên vỗ tay vài cái thật kêu, nói "Thôi được rồi đấy, vào bài thôi " Tiếng vỗ tay của giáo


Tiếp ➡