Chương 10
biết Diệp Đông Hạo là cậu của Diệp Minh Thư nên nắm tay lái ghì nhẹ rồi dừng xe lại.
Diệp Minh Thư ngay lập tức nhảy xuống xe, mà trước đấy ân ái quá mãnh liệt khiến đầu gối của cô mềm nhũn, loạng choạng nhào về phía trước.
Trương Cạnh Diễn lập tức nghiêng người túm lấy cánh tay cô "Chân run như thế này rồi, mới có chút đã không chịu được thế à?" Mũ bảo hiểm chắn nửa khuôn mặt cậu ta nhưng không che được ý cười trong ánh mắt của cậu ta.
Diệp Minh Thư lại chẳng thấy buồn cười chút nào, hơn nữa cô cũng không muốn cậu của cô thấy người đàn ông khác chạm vào cô nên giật mạnh tay về.
"Anh đi đi." Thấy vẻ mặt lạnh lùng của cô, nụ cười của Trương Cạnh Diễn cứng lại "Sao em lại thế nữa rồi, bảo đổi sắc mặt là đổi luôn." "Đấy là cậu của tôi, anh mau đi đi." "Thế khi nào em lại gọi cho tôi nữa?" "Không biết." "Ok, thế tôi không đi nữa " Trương Cạnh Diễn buông tay rồi tắt máy.
Diệp Đông Hạo đứng đằng xa nhìn thấy đúng là Diệp Minh Thư, hơn nữa hai người còn lôi lôi kéo kéo nhau, sự lo lắng và sốt ruột ban đầu phút chốc biến thành cơn thịnh nộ, anh ấy ném điếu thuốc đang cầm trong tay rồi chạy như bay tới chỗ hai người đang đứng.
Thấy vậy Diệp Minh Thư quay đầu nhìn Trương Cạnh Diễn "Một tuần." "Em nói đấy nhé." "Tôi bảo anh biến đi cơ mà " Mắt thấy cậu cô càng ngày càng đến gần, Diệp Minh Thư kích động gào lên.
Trương Cạnh Diễn bị quát thì tim cũng thắt lại, bất đắc dĩ ngoảnh nhìn người đàn ông chỉ cách bọn họ tầm hơn một trăm mét, nổ máy rẽ gấp chạy về phía cuối con đường.
"Đứng lại đó cho tôi " Thấy đối phương muốn chạy, Diệp Đông Hạo gầm lên, nhưng xe máy đã phi nhanh tới góc đường rồi biến mất hút "Mẹ kiếp " Diệp Đông Hạo bước nhanh vài bước lao đến trước mặt Diệp Minh Thư, vành mắt đỏ lên.
"Thằng nhóc kia là ai?
" Đàn ông, chắc chắn là đàn ông Trông cái dáng nhìn cái là nhận ra ngay "Một người bạn của cháụ" Diệp Minh Thư không dám nhìn vẻ mặt đang giận dữ của cậu mình, cụp mắt xuống, nhưng giọng thì thể hiện rõ sự bướng bỉnh.
"Bạn bè ấy hả?
Đêm hôm ăn mặc thế này đi cùng một thằng đàn ông Cháu còn nói là bạn bè hả?
" "Nếu không thì sao?
Cậu nghĩ là gì chứ?" Lời nói và thái độ thờ ơ của Diệp Minh Thư làm cho Diệp Đông Hạo tức nổ phổi, anh ấy gào lên mắng cô.
"Cậu nghĩ là gì ấy hả?
Cậu nói gì thì là đó hả?" Diệp Minh Thư chỉ thấy bị hét tê cả tai, tim phát run lên, chưa bao giờ thấy cậu mình mắng to như vậy Trong đầu cô xẹt qua hình ảnh lúc chiều bảo vệ Thiệu Ngọc Hoa của anh ấy, Diệp Minh Thư siết chặt đầu ngón tay lại thật mạnh, ngước mắt lên.
"Cậu thì được kết hôn, còn cháu ngay cả quyền tự do kết bạn và mấy giờ đi ra khỏi nhà cũng không được ư?
Cháu đã mười tám tuổi rồi Chưa cần nói đến việc kết bạn, kể cả cháu có ngủ với đàn ông khác thì cậụ." "Bốp " Âm thanh giòn rã vang lên cắt ngang lời Diệp Minh Thư.
Cô nghiêng đầu che mặt mình, nhìn bóng dáng phản chiếu dưới ánh đèn đường, bờ môi hé mở khẽ run lên.
Còn Diệp Đông Hạo không dám tin nhìn vào đôi tay mình, thở dốc..
Trong thư phòng mang phong cách cổ xưa, Kỷ Văn Sinh ngồi trên chiếc giường La Hán làm bằng gỗ tử