⬅ Trước Tiếp ➡

lạnh lùng trước đó chưa từng tồn tại.
"Anh xót tôi hả?" Giọng cô khàn khàn, rồi chậm rãi lắc đầu, dụi mặt vào tay cậu ta như một con mèo.
Cảm giác ấm áp dưới đầu ngón tay cô cùng giọng nói dịu dàng nhẹ nhàng khiến bụng dưới của Trương Cạnh Diễn thắt chặt, 'khẩu súng' trong quần vốn đang nửa chào cờ lập tức trở nên cương cứng "Em nói xem?
" Cậu ta bực dọc đáp, không hiểu sao người con gái này lúc nào cũng lúc lạnh lúc nóng, lật mặt nhanh như lật sách vậy Mà cậu ta..
mẹ nó..
còn mê như điếu đổ nữa Diệp Minh Thư mỉm cười, hơi dời tầm mắt, cô cầm tay cậu ta chầm chậm đi xuống rồi ấn vào ngực trái của mình.
Lớp vải cotton mỏng manh của bộ đồ ngủ mùa hè cô mặc không che chắn được cảm giác mềm mại từ lòng bàn tay.
Cô không mặc đồ lót Chẳng trách vừa rồi cảm giác hai 'ngọn núi' chạm vào lưng Trương Cạnh Diễn rõ như vậy, cứ cọ vào lưng mãi khiến nơi giữa hai đũng quần cậu ta có phản ứng luôn..
"Vậy giờ anh định xót tôi hay chịch tôi đây?
" Giọng Diệp Minh Thư vừa khàn vừa mềm mại.
"Đệt " Thanh niên đang tuổi trai tráng, sao chịu nổi Diệp Minh Thư dụ dỗ tới vậy?
Trương Cạnh Diễn khẽ mắng một tiếng, bàn tay đặt trên ngực cô dùng sức hơn, ôm lấy eo cô, bước lên trước hai bước, đẩy cô lên quầy thu ngân phía saụ "Ưm.." Phía sau eo đụng vào cạnh quầy thu ngân, Diệp Minh Thư vừa rên rỉ thành tiếng, Trương Cạnh Diễn đã cúi đầu, vùi đầu vào ngực cô, cắn lên bầu ngực bên phải của cô.
"Ha..
Hơi..
hơi đaụ." Cô kêu thành tiếng, hai mắt mờ sương, dòng nhiệt nhuốm mùi ái dục từ bụng dưới lan xuống hai chân, cảm giác nụ hoa ngứa ngáy trống vắng.
"Không thèm mặc áo lót đã ra ngoài với tôi rồi?
Sao em dâm đãng vậy hả?
Muốn bị tôi chơi tới thế hả?
" Trương Cạnh Diễn buông tha cho bầu ngực cô, ngẩng đầu, nghiến răng nghiến lợi nói, vừa đưa tay cởi cúc quần bò, kéo khoá quần xuống.
Cậu ta không thể khống chế bản thân nghĩ về chuyện có phải cô cũng từng ra ngoài với gã đàn ông khác không?
Diệp Minh Thư chẳng quan tâm cậu ta nghĩ gì, cô hơi thở gấp, giơ tay lên, cánh tay trắng nõn hệt như con rắn quấn lấy cổ người đàn ông phía trên mình.
Cô hơi ngẩng mặt, đôi môi mềm mại lướt qua chiếc cằm nhẵn nhụi của Trương Cạnh Diễn.
"Đeo bao chưa vậy?" Trương Cạnh Diễn không đáp, nhưng rút một chiếc bao cao su từ trong túi quần bò ra, ngẩng đầu dùng răng xé rách vỏ bao bên ngoài, tiếp đó quay đầu nhổ vỏ nilon trong miệng ra, đoạn bé bổng cô, đặt lên bàn quầy thu ngân.
Hơn ba giờ sáng, Diệp Đông Hạo lái xe lượn mấy vòng ở mấy con phố mà vẫn không thấy tăm hơi chiếc xe máy kia đâu, đành chầm chậm dừng xe trước căn hộ.
Anh ấy châm một điếu thuốc rồi cầm điện thoại lướt lướt tìm số của Thiệu Ngọc Hoa, đang do dự xem có nên lợi dụng chức vụ của cô ấy để điều phối giám sát tìm chiếc xe motor kia hay không thì tự dưng nghe thấy tiếng ga xe máy gầm lên.
Anh ấy nheo nheo mắt, chợt ngẩng đầu lên thì nhìn thấy cuối con đường có đèn xe nhấp nháy, ngay sau đó là một chiếc xe máy chạy tới, trông cũng hơi quen.
Diệp Đông Hạo lập tức mở cửa xuống xe, Diệp Minh Thư ngồi sau xe cũng nhìn thấy anh ấy, trong lòng đột nhiên cảm thấy kinh hãi.
"Dừng xe " Trương Cạnh Diễn


⬅ Trước Tiếp ➡