Chương 11
đàn lá nhỏ, một tay cầm tài liệu in ra, tay kia nhấc tách trà lên từ bàn trà nhỏ, bĩu bĩu môi.
Lạnh rồi.
Anh khẽ cau mày và nhìn ra cửa sổ, chỉ thấy bầu trời đã chuyển sang màu trắng bạc.
Trời giữa hè sáng rất sớm, nhìn sắc trời thế này chắc tầm chớm giờ thôi..
Chỉ mấy tiếng nữa chắc là phải gọi cho người nhà bệnh nhân thôi, có vài việc phải xử lý sớm.
Kỷ Văn Sinh đặt tách trà và tài liệu xuống, cầm hộp dụng cụ y tế bên cạnh, rời khỏi chiếc giường La Hán đi tới trước thư phòng, giơ tay tắt đèn, sau đó nhẹ nhàng đóng cửa vào rồi đi tới phòng ngủ chính.
Lúc anh xoay tay nắm cửa ở phòng ngủ chính, làm cho giáo sư Giang đang bị trói co quắp trong bồn tắm giật mình, đầu óc đang choáng váng buồn ngủ thì đột nhiên tỉnh táo.
"Lạch cạch" âm thanh khẽ vang lên, hơi thở của giáo sư Giang cũng nghẹt lại, ngay sau đó ông ta thấy cánh cửa nhà tắm nhẹ nhàng bị đẩy ra, một người đàn ông mặc áo blouse trắng đứng ngoài cửa, tay anh cầm hộp dụng cụ y tế càng làm cho giáo sư Giang tràn ngập sự sợ hãi.
"Ư..
ưm.." Ông ta bị lột sạch chỉ còn lại một chiếc quần lót đang không ngừng co rúm lại trong bồn tắm.
"Thật là ngại quá, để ông phải đợi lâu rồi." Kỷ Văn Sinh nói rồi bước vào trong phòng tắm, đặt hộp dụng cụ y tế lên bồn rửa tay.
"Ư ưm.." giáo sư Giang lắc đầu nguầy nguậy, miệng bị bịt bằng băng keo rên rỉ càng ngày càng to, tựa như muốn nói gì đó, lại như đang cầu xin sự tha thứ, vô cùng gấp gáp.
Nhưng Kỷ Văn Sinh lại không thèm để ý tới ông ta, anh mở hộp dụng cụ ra, để lộ ra các loại dao mổ, kéo phẫu thuật, kềm, nhíp, kẹp..
Ánh sáng lạnh lẽo lóe lên từ thép không gỉ xé nát sự can đảm của giáo sư Giang, hình ảnh mình bị cắt rời từng chút một đã in sâu vào tâm trí ông ta.
"Ư huhụ." Tiếng nức nở của ông ta chốc lát trở nên yếu ớt, nước mắt ông ta tuôn rơi lã chã.
Giáo sư Giang không biết tại sao ngủ một giấc tỉnh lại thành ra thế này, ông ta không hề quen biết đối phương, tại sao chứ?
Tại sao lại muốn giết ông ta?
Nếu như muốn tiền thì ông ta có thể đưa cho anh mà Nghe thấy tiếng khóc tuyệt vọng ở phía sau, ngón tay của Kỷ Văn Sinh lướt dọc theo lưỡi dao, khóe môi cong lên, quay đầu nhìn giáo sư Giang.
"Đáng ra là hôm nay tôi định tặng ông số dụng cụ này, nhưng mà..
bởi vì một số nguyên nhân khác nên tự nhiên tôi thay đổi suy nghĩ rồi." Cơ thể giáo sư Giang cứng đờ, tiếng khóc lập tức im bặt, kinh hãi nhìn gã đàn ông đang cười như ác ma trước mặt kia.
"Vì tôi muốn sự hợp tác của giáo sư Giang, nếu ông đồng ý và làm cho tôi hài lòng, có lẽ tôi sẽ tha cho ông." Giáo sư Giang chẳng cần suy nghĩ mà đã gật đầu lia lịa, thậm chí còn ngồi dậy quỳ xuống trước mặt người đàn ông, dập đầu vào thành bồn tắm.
Giáo sư Giang năm nay đã 56 tuổi rồi, nhưng mà vì chăm sóc bản thân tốt, cũng ưa nhìn nên bình thường khí phách cao độ, nên trông chỉ tầm ngoài bốn mươi.
Nhưng mà giờ trông ông ta không chỉ già hơn chục tuổi mà tóc dường như cũng bạc hơn, da thịt lỏng lẻo trên người cũng đung đưa theo nhịp dập đầu của ông ta, không chỉ trông rất thê thảm mà thậm chí còn khiến Kỷ