Bốn phía đều là bạn học với vẻ mặt hưng phấn.
Dù sao bọn họ xem náo nhiệt cũng không sợ lớn chuyện hay mất mát gì thậm chí có người chủ động giật giây nữa.
“Thư Dao, sợ cô ta làm gì, tôi không tin, cô ta thật sự có thể đáp đúng tất cả các câu hỏi?”
“Đúng vậy, đánh cuộc với cô ta đi!”
…
“Các em im lặng.” Chu Đình An bước đến bục giảng “Nếu chuyện này là hiểu lầm, trò Thu Thư Dao, sao không nói lời xin lỗi với bạn học Bùi đi?”
Biết đây là Chu Đình An cho mình một bậc thang để bước xuống, Thu Thư Dao cảm kích nhìn Chu Đình An, bước đến trước mặt Bùi Vân Khinh.
“Bùi Vân Khinh…”
“Dừng.” Bùi Vân Khinh đưa tay lên “Tôi không nhận lời xin lỗi.”
Thu Thư Dao nhíu mày “Cậu có ý gì?”
“Cậu chấp nhận thua cuộc.” Bùi Vân Khinh thuận tay cầm lấy quyển giải phẫu trên bài giáo viên học xé trang tiếp theo vỗ vào ngực Thu Thư Dao“Nếu ăn một quyển sách thì quá khó cho cậu, tôi nể mặt giáo sư Chu nên hào phóng một chút, cậu chỉ cần ăn một trang này là được.”
Ánh mắt mọi người đồng loạt dừng trên hình ảnh trên ngực Thu Thư Dao, liền thấy màu sắc và hình ảnh rực rỡ minh họa của hệ thống sinh sản nam giới.
“Oa nga… May mắn, may mắn rồi, hôm nay được ăn ‘gà’.”
không biết ai ở phía sau không phúc hậu nói một câu.
Nháy mắt cả lớp cười vang.
Mấy nam sinh không khách khí huýt sáo.
Thu Thư Dao cảm thấy chuyện không ổn, vội cầm lấy vật kia lên nhìn qua, gương mặt xinh đẹp lập tức biến sắc.
“Bùi Vân Khinh, cô …cô quá đáng lắm!”
Đem vật trong tay vứt xuống mặt đất, Thu Thư Dao đưa tay lau nước mắt chạy ra khỏi phòng học.
“Xin lỗi đã làm chậm trễ thời gian của mọi người.”
Bùi Vân Khinh lấy điện thoại trong hộp đựng, hướng mọi người cười cười rồi xoay người ra khỏi phòng.
đi thẳng xuống cầu thang, cô tùy tiện mở di động lên.