⬅ Trước Tiếp ➡
Nhìn con số màu đỏ chói mắt kia tất cả mọi người đều ngừng thở, toàn bộ phòng học nháy mắt đều yên tĩnh đến mức kim rơi có thể nghe, ngay cả Thu Thư Dao cũng làm sai đề bài, thế nhưng Bùi Vân Khinh lại được điểm tuyệt đối?
“Lão sư, cô chấm sai không?” Thu Thư Dao quát lên đầu tiên.
Bùi Vân Khinh tiếp lời “Ý của cậu nói Hoàng lão sư chấm sai?”
“Mình không có ý đó!” Thu Thư Dao ý thức được mình lỡ lời, đưa tay chỉ thẳng vào Bùi Vân Khinh “Nhất định ở trên người cậu có giấu đáp án, nếu không thì chắc chắn đã dùng phương pháp gian lận gì đó, người mà ngay cả tĩnh mạch chủ trên cùng động mạch phổi còn không phân rõ, làm sao có thể được điểm tuyệt đối?”
Vị này thật là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!
Bùi Vân Khinh cười nhẹ.
Đối phương chủ động đem mặt lại gần, cô không đánh không phải là không cho đối phương mặt mũi sao?
Cất bước đi lên bục giảng, cô cầm viên phấn phác họa trên bảng đen.
Theo động tác của cô, trên bảng xuất hiện rõ ràng một bản vẽ cấu trúc mạch máu trái tim rõ ràng, không cần nói đến đám bạn học ngay cả Hoàng Uyển Oánh cũng cả kinh trợn mắt há mồn.
Bất kể đường cong trái tim hay vị trí hoặc tên mạch máu đều vô cùng rõ ràng.
Làm sao vẽ ra được, đây rõ ràng là máy in ra.
Đem tên mạch máu cuối cùng viết xong, Bùi Vân Khinh quay sang đem phấn bỏ trên bàn vuốt phần phấn trên tay ra.
“Nếu mọi người vẫn còn nghi ngờ mình, mình đồng ý thi hỏi đáp ở trước mặt mọi người, đề thi mọi người có thể ra đề. Nếu đáp sai một câu thôi, mình chấp nhận bị đuổi học lập tức, nhưng nếu mình thông qua cuộc thi…” cô nghiêng mắt nhìn về phía Thu Thư Dao, đôi môi anh đào khẽ mở chậm rãi phun ra năm chữ “Mình muốn cô ấy bị đuổi học.”
Nếu làm gì sai mà chỉ cần nói xin lỗi à đủ thì cần cảnh sát làm cái gì? – Bùi Vân Khinh.
….
….
Đứng trên bục giảng, âm thanh cô không cao nhưng vẻ mặt bình tĩnh với chữ viết chắc chắn và đôi mắt vô cùng tự tin.
Thu Thư Dao nhìn vào mắt Bùi Vân Khinh, khiếp đảm nuốt từng ngụm nước bọt.
Thu Thư Dao cũng không thừa nhận Bùi Vân Khinh thật sự có năng lực như thế, nhưng lấy học vấn cùng tương lai của mình làm tiền đặt cược cô ta lại không hạ được quyết tâm.
Dù sao, ai biết được chữ ngờ chứ!
“Như thế nào?” Bùi Vân Khinh nhếch môi lên “Sợ rồi à?”
Đối mặt với kẻ địch, không thể nhường nhịn, người can đảm sẽ thắng.
cô sớm biết Thu Thư Dao không có can đảm này.
⬅ Trước Tiếp ➡