⬅ Trước Tiếp ➡
Đinh, đinh, đinh….
Trong nháy mắt vài biểu tượng gửi từ Ninh Trạch Thiên.
Ninh Trạch Thiên là cháu trai của Ninh gia, lớn hơn cô hai tuổi, là phú tam đại chỉ biết ăn chơi, vốn không thi đại học nhưng trong nhà tài trợ thư viện của trường nên được nhận.
Bởi vì “Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã” mà hai người thường xuyên cùng nhau chơi đùa.
không biết như thế nào mà Đường Mặc Trầm biết được, anh còn cố ý bảo thư kí Ôn nhắc nhở cô khôngđược lui tới với Ninh Trạch Thiên.
Bùi Vân Khinh vẫn cố ý không nghe lời, vẫn chơi thân với Ninh Trạch Thiên.
Tuy bên ngoài hai người là người yêu của nhau nhưng thực tế là ngụy trang – Ninh Trạch Thiên thích người cùng giới, nói ra hai người chỉ là chị em tốt.
Hôm qua đến quán ăn đêm mừng sinh nhật cũng chính là do Ninh Trạch Thiên bỏ tiền.
Nội dung nói chuyện của hai người thực chất đều hỏi cô “Thế nào”, “Ở đâu” ……
Bùi Vân Khinh lười nhắn tin, trực tiếp gọi điện cho hắn.
Điện thoại vừa gọi đã nghe được âm thanh vội vàng của Ninh Trạch Thiên vang lên.
“Vân Khinh, cậu đang ở đâu?”
“Trường học.”
“Vậy là tốt rồi, ngày hôm qua cậu làm mình sợ muốn chết, mình còn tưởng cậu còn ở trong sở cảnh sát chứ.”
Đêm qua, tất cả bọn họ đều bị mang đi, Ninh Trạch Thiên đương nhiên cũng không ngoại lệ.
“Cậu không sao chứ?”
“không có việc gì là không có việc gì mà, nhưng ba mình đã hạ thông điệp cuối cùng cho mình, nói nếu mình còn chơi chung với cậu một lần nữa sẽ tịch thu hết tất cả tiền của mình.”
Nghe nói không đúng, Bùi Vân Khinh nhíu mày “Thuốc phiện rốt cuộc là của ai mang theo?”
“Vân Khinh, không phải cậu nghi ngờ mình đấy chứ?” trong giọng nói của Ninh Trạch Thiên mang theo kinh ngạc “Bọn họ lục soát lấy ra trong túi của cậu. Mình nghe cha mình nói, sau khi ông ngoại cậu biết được thiếu chút nữa lên cơn đau tim, còn muốn đuổi cậu ra khỏi La gia nữa…. Cậu sao rồi Vân Khinh…. Alo…. Vân Khinh….”
Bùi Vân Khinh cau mày không lên tiếng.
Bùi Vân Khinh vốn nghĩ rằng thuốc phiện là Ninh Trạch Thiên hoặc bạn hắn mang đến rồi liên lụy đến cô, làm cô chịu tiếng xấu của người khác.
Nhưng không nghĩ đến tìm ra được trong túi của cô.
Trách không được cô cảm thấy tình huống không phù hợp, quả nhiên còn chuyện đằng sau nó.
⬅ Trước Tiếp ➡