Chương 4
“Đã nhiều năm thế này mà tuyến phòng ngự trong lòng con vẫn còn yếu ớt như vậy. Chẳng lẽ là do mẹ thường ngày chưa đủ sức hay sao?”
“Linh Linh, đen không có sai, nhưng con không chấp nhận thì đó là vấn đề của con, làm sao có thể trách người ta trắng được chứ Ha ha…”
Bà Lâm nói vô cùng vui vẻ, đứng dậy vỗ tay và đi vào phòng bếp chuẩn bị bữa tối.
“A ”
Cửa sổ trong phòng mở ra, không biết tiếng la này có thể lọt vào tai thiếu niên phòng đối diện hay không.
Ánh nắng chiều vẫn còn dịu dàng chiếu vào trên người cô gái mặc bộ đồ hồng nhạt ở trên giường, mái tóc dài ngang vai của cô gái, từng hạt bụi nhỏ khiêu vũ lên xuống bên trong tia sáng.
Cô lại nhịn hai ngày, ngoại trừ theo bà Lâm xuống lầu đi một vòng siêu thị, hoặc là ra trước khi nhà gọi điện thoại cho nhóm bạn, Lộc Lâm Linh đã chán đến mức sắp không chịu nổi. Cuối cùng ngày thứ ba cô không thể kiềm chế được mà đi đến gõ của nhà đối diện…
Xem ra trong nhà không có người lớn, thiếu niên đứng ở cửa dường như còn chưa tỉnh ngủ, tóc còn hơi rối, cúi đầu và cụp mắt xuống.
Lộc Lâm Linh lần nữa khẳng định người này rất trắng. Khuôn mặt trắng như vậy làm cho tóc có vẻ đen hơn, tóc xõa nhẹ rũ trước trán, mắt nửa nhắm nửa mở vô cùng miễn cưỡng, hàng mi tạo thành một cái bóng mờ, miệng hồng hồng, sao mặt lại nhỏ như thế này Bộ dáng thật trắng trẻo gầy gò giống như một công tử bột.
“Có chuyện gì?”
Thiếu niên chưa tỉnh ngủ cho nên giọng nói hơi khàn khàn.
“Lục Dương, chúng ta ra ngoài chơi đi ”
Lộc Lâm Linh đè nén hơi thở, giọng nói dịu êm, trong lời nói ngoài sự nũng nịu còn có một chút ngọt ngào nhè nhẹ.
“Không cần.”
Lục Dương đưa mắt nhìn khuôn mặt đang tươi cười phía dưới, lui từng bước và chuẩn bị đóng cửa lại.
Một cánh tay nhỏ bé vịn vào tay nắm cửa, cơ thể di chuyển về phía trước. Cô tiếp tục nói
“Tại sao lại không cần? Cậu xem ánh nắng bên ngoài rất tốt, cứ ru rú trong nhà làm gì, một tấc ánh sáng một tấc vàng đấy ”
Lục Dương nhìn cánh tay nhỏ bé ở cửa có màu sắc hoàn toàn khác biệt với cánh tay của mình, làn da dường như có sức sống hơn khi ánh nắng chiếu xuống, trông nhỏ bé như thế nhưng nó lại rất có sức lực để chống cửa.
Anh đã tỉnh ngủ không ít, giọng nói lạnh lùng thoát ra từ trong miệng Lục Dương
“Ánh nắng bên ngoài gay gắt như vậy, cậu thấy bản thân mình chưa đủ đen hay sao?”
Dứt lời, anh mở cánh tay đang để ở cửa ra và đóng cửa lại.
“A Nếu tớ còn tìm cậu để đi chơi nữa thì tớ sẽ không phải họ Lộc ”
Lộc Lâm Linh giơ tay lên và vỗ một cái xuống cửa, cô tức giận giậm chân và hét với cánh cửa. Người ở bên trong phòng nghe thấy tiếng động bên ngoài, nhất thời tâm trạng trở nên tốt hơn, cảm giác bực bội vì bị đánh thức giữa chừng cũng biến mất. Anh đi vào phòng bếp, mở tủ lạnh và tìm đồ ăn.
Suốt mười ngày không thấy con gái, cuối cùng Lộc Thành Quốc cũng trở về nhà trước buổi cơm chiềụ Ông buông đồ vật trong tay ra rồi lập tức đi về phía phòng của con gái
“Linh Linh, ba đã trở lại, ra đây xem ba mua cho con cái gì nào.”
Bà Lâm ló nửa người ra từ trong phòng bếp và nói
“Đừng gọi, hiện giờ con gái anh không có tâm trạng để trả lời anh đâụ”
Lộc Thành Quốc nhìn vợ mình với vẻ nghi hoặc.
Ông đi vào phòng, ôm lấy con gái đang nằm trên giường giả chết và hỏi
“Sao vậy? Ai bắt nạt cục cưng nhà chúng ta thế? Con nói với ba, ba sẽ đi đánh kẻ đó ”